Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 356



Chương 356G: Con người ai rồi cũng sẽ thay đổi (7)

“Giữa chúng ta thật sự đã không còn
gì để nói sao? Tình cảm một tháng kia
theo ý của em thì nó chẳng đáng một
đồng à?”

Anh ta giữ chặt tôi lại, cảm xúc có hơi
kích động: “Theo ý của em là tôi cứ quá
quắt như vậy khiến cho em không muốn
nói nhiều với tôi à?”

Tôi nhíu mày rồi thờ dài, ngừa đầu
nhìn anh ta: “Chắc Helen sắp sinh rồi nhỉ?”

Anh ta sững sờ nói: “Em quan tâm cô
ta à?” đọc full cô vợ thay thế tại truyen.one

Anh ta dừng lại một chút rồi nói: “Đứa
bé kia chỉ là ngoài ý muốn mà thôi, nếu
em đề ý thì chờ cô ta sinh đứa bé đó

ra rồi, anh sẽ bảo cô ta về nước Mỹ, không
làm ảnh hưởng đến chúng ta đâu.”

Vào giây phút đó, trong lòng tôi tự
dưng đè nén tức giận hất anh ta ra: “Ảnh
hường đến chúng ta? Bắt cô ấy về nước
Mỹ? Cố Diệc Hàn, anh biết anh và Phó
Thắng Nam khác nhau ð điểm nào không?
Anh ấy có điểm mấu chốt và nguyên tắc
của mình, anh ấy biết phụ trách với một cô
gái như thế nào, cũng biết nếu như không
yêu một người thì tuyệt đối sẽ không làm
tổn thương người đó. Mặc dù anh ấy vụng
về nhưng anh ấy biết tôn trọng người
khác.” Đọc full tại truyen one

Tôi đè nén cảm xúc rồi hít sâu một hơi,
nói tiếp: “Vâng, tôi không có tư cách đánh
giá anh, tôi cũng biết bốn năm trước mình
làm không tốt, là tôi mắc nợ anh nên anh
muốn tôi làm thế nào thì anh có thể nói.
Trừ yêu anh ra thì anh muốn gì tôi cũng sẽ

cố gắng đền bù nhưng là một người đàn
ông, nếu đã không yêu Helen thì vì sao
ngay từ đầu anh còn muốn tiếp cận cô ấy,
bây giờ lại vô tình thế này? Suy cho cùng
cô ấy cũng không làm sai gì cả, cái sai duy
nhất cũng chỉ là quá yêu anh mà thôi.”

Con người đáng thương có lẽ là như
thế. Rõ ràng đã ôm người vào trong ngực
nhưng lại không biết trân trọng, luôn suy
nghĩ nhớ đến người không có thật, thật
đáng buồn.

Anh ta mím môi trầm mặc một lát, đôi
mắt đen hơi híp lại rồi nói: “Yêu cầu gì của
anh em cũng sẽ đồng ý?“

“Trừ yêu anh thì cái gì cũng được.”
Không có cách nào trốn mà không gặp
mặt nữa, đó cũng không phải là một cách
giải quyết vấn đề.

Anh ta nhíu mày nói: “Đến tập đoàn
ố Nghĩa làm, rời xa biệt thự của Phó

Thắng Nam, không được gặp anh ta.”

Tôi mím môi, hơi tức giận: “Tháng
mười một tôi có một kỳ thi nên không thề
đi làm, có rời xa anh ấy hay không, có gặp
anh ấy hay không thì đó cũng là cuộc sống
riêng tư của tôi. Cố Diệc Hàn, anh nhất
định phải khiến cho chúng ta trở mặt thành
thù sao?”

Anh ta cười lạnh khinh thường: Đọc

thêm nhiều truyện hay tại truyen one. “Vậy
nên em nói gì mà cái gì cũng đồng ý nhưng
thật ra em không làm được gì cả, không
phải sao?”

Tôi: “7

“Tôi có thể đến tập đoàn Cố Nghĩa
nhưng tôi chỉ đồng ý đến, tôi phải kiểm tra
nên không thể nào nhận công việc ở tập
đoàn Cố Nghĩa, chỉ thế và cũng chỉ thế
thôi”

Anh ta mím môi, cằm khẽ nhúc nhích
ôya ý lạnh, thật lâu sau mới nói: “Nếu em

đã muốn kiểm tra thì anh cũng không ngăn
cản em. Vậy mỗi ngày em tới Ngọc Lan
Viên làm cơm cho anh coi như là báo đáp
ân tình năm đó anh cứu em”

Tôi mím môi: “Kỳ hạn là bao lâu?”

“Một năm!”

“Cố Diệc Hàn, tôi có cuộc sống của
mình, bất kỳ chuyện gì cũng có điểm mấu
chốt” Mối quan hệ này, từ lúc bắt đầu đã
trờ nên phức tạp.

“Nửa năm!”

Anh nói lên tiếng, ánh mắt nhìn tôi có
vài phần chắc nịch: “Ân cứu mạng một
tháng, cơm nửa năm, em cũng không lỗ.”

“Được!”

Tôi hơi mệt mỏi còn có cả chút bực
bội, tôi luôn cảm thấy có vài cảm xúc mơ
hồ bị kéo ra.

Nói xong, tôi không muốn ở lâu nên

chuẩn bị rời đi.

Anh ta đứng sau lưng tôi cũng không
hề ngăn cản nhưng không hiều sao lại nói:
“Sau này nếu có ai bắt nạt em thì cách tốt
nhất là đánh trả. Nếu như em không muốn
gặp Phó Bảo Hân nữa thì em có thể nói với
anh, anh sẽ khiến cho bà ta biến mất mãi
mãi” Sủng Vợ Lên Trời

Tôi sửng sốt dừng bước lại quay đầu
nhìn anh ta, nhíu mày hỏi: “Anh có ý gì?”

Anh ta nhún vai: “Không có ý gì cả,
anh chỉ cảm thấy có đôi khi em giải quyết
chuyện quá không quả quyết, trên thế giới
này có vài người khiến người khác ghê tờm
không nên tồn tại.”

**********

Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyện

Theo Đuổi Vợ Câm

**********

“Chuyện của Tường Vân Nam là anh
làm?” Tôi hỏi bật lại theo bản năng.

Anh ta bóp tắt mẫu thuốc lá trong tay
rồi nói bằng giọng không có cảm xúc nào:

“Là do cô ta tự chuốc lấy.”

“Cố Diệc Hàn!” Cơ thể của tôi chợt
cứng ngắc, mơ hồ lộ ra ý lạnh giống như bị
băng lạnh bao bọc lại.

Sao anh ta lại biến thành loại người
này rồi?

Dường như anh ta hoàn toàn không
thèm để ý mà nói: “Ý nghĩa tồn tại của cô
ta đã không còn nữa thì sống cũng chỉ làm
vướng bận mà thôi.”

“Bốp!” Một cái tát này đánh xuống
khiến tay tôi đau đến mức run lên.

Người đàn ông trên xe bước xuống xe
dùng tốc độ nhanh nhất cản trước mặt tôi,
phòng ngừa tôi lại ra tay lần nữa nhưng lại
bị Cố Diệc Hàn kéo ra. Anh ta nhìn tôi,
khóe miệng tràn ra vết máu, hơi vô lại xóa
sạch vết máu rồi nhíu mày.

“Thương hại cô ta hay là thất vọng

đau khổ vì anh?“

Tôi hít sâu một hơi, trong lúc nhất thời
lui về phía sau mấy bước giống như một
quả bóng xì hơi rồi nói: “Cố Diệc Hàn, phải
giữ vững ranh giới cuối cùng”

Anh ta mím môi, khóe miệng lộ ra một
nụ cười lạnh giống như không thèm đề ý
tới, ánh mắt nông cạn nói: “Ranh giới cuối
cùng của Phó Thắng Nam là gì? Em cho
rằng anh ta thật sự giống với những gì mà
em nhìn thấy sao? Anh ta thật sự đối xử với
mọi người ôn nhu khoan dung à? Em đã
từng nhìn thấy anh ta ép đối thủ trên
thương trường như thế nào chưa?”

Anh ta hạ thấp thân phận đi tới gần
tôi, giọng điệu trầm thấp lạnh lùng: “Anh ta
độc ác, còn độc ác hơn anh rất nhiều.
Thẩm Xuân Hinh, em chỉ dùng mắt để nhìn
là chưa đủ.”

“Đủ rồi!” Tôi thét lên, hơi thờ hơi gấp

gáp: “Cũng đã muộn rồi, tôi đi đây.

Tôi đi thật nhanh, chì cảm thấy cảm
xúc bị đè nén dưới đáy lòng vô cùng khó
chịu.

Cũng may là anh ta không đuồi theo,
tôi khẽ thờ phào nhẹ nhõm, sau người ta lại
biến thành thế này chứ?

Lúc tr về biệt thự, Phó Thắng Nam
không có ở đây, tôi quấn chăn nhưng vẫn
cảm thấy vô cùng lạnh lẽo.

Buổi chiều Phó Thắng Nam gọi điện
thoại tới nói công ty có việc đi công tác,
gần đây anh bề bộn nhiều việc, gần như là
loay hoay chân không chạm đất, có đôi khi
ban đêm anh cũng phải tăng ca đến
khuya.

Biết anh bận bịu, tôi cũng có chuyện
mình muốn làm nên cũng không cảm thấy
nhàm chán.

Nhưng có rất nhiều chuyện luôn xảy
ra rất bất ngờ.

Ngày tiếp theo, tôi vốn phải đến đại
học Hà Nội nghe giảng nhưng vừa mới
thức dậy đã thấy lít nha lít nhít người vây
quanh cao ốc, đó là phóng viên và các tạp
chí lớn.

Phó Thắng Nam mua bất động sản
này vô cùng bí mật nên không có bao
nhiêu người biết, bây giờ đột ngột xuất
hiện nhiều người như thế hiển nhiên là đã
có người đề lộ tin tức.

Nhưng cũng phải có chuyện thì mấy
phóng viên này mới có thể chủ động tìm
đến tôi, tôi cầm điện thoại lên muốn gọi
điện thoại cho Phó Thắng Nam.

Còn chưa ấn mờ thì tôi đã nhìn thấy
tin tức nhảy ra trên màn hình, đó là ảnh
chụp của tôi và Cố Diệc Hàn ngày hôm

Người chụp hình rất có tâm, trên tấm
ảnh nhìn vừa thân mật vừa mập mờ, nhìn
lại bao nhiêu lần cũng thế.

Vài ngày trước tôi vừa mới bị Tường
Vân Nam bôi xấu, bây giờ lại bị người ta
chụp được ảnh mập mờ với tổng giám đốc
của tập đoàn Cố Nghĩa.

Nhớ đến tin tức của tôi và Phó Thắng
Nam, có lẽ cũng có người biết.

Nhìn tình hình này thì e là phải ở nhà
vài ngày rồi.

Phó Thắng Nam gọi điện thoại tới,
giọng anh trầm thấp nội liễm: “Đừng sợ,
anh đã sắp xếp vệ sĩ trong biệt thự rồi, mấy
người kia không dám vào đâu. Em ngoan
ngoãn ở nhà chờ anh về.”

Dù tình huống này là lần đầu tiên
nhưng cũng chưa đến mức sợ hãi, tôi nói
bằng giọng ôn nhu: “Vâng, anh cứ làm việc

đi, em ð nhà ôn tập cũng được”

Cúp điện thoại xong, tôi xuống lầu.
Trong nhà có dự trữ thức ăn nên dù những
người này chặn ba bốn ngày cũng không
có vấn đề gì.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.