Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 354



Chương 354: Con người ai rồi cũng sẽ thay đổi (B)

Nhìn thấy hai người bước tới, nước
mắt của Lâm Diên nói đến là đến không hề
có chút giả tạo nào.

“Tuấn Anh, em chỉ dẫn Tuệ Minh đi lấy
chút đồ ngọt thôi mà cô Thẩm không cho
em đụng vào đứa bé, đã thế cô ấy còn ra
tay đánh người nữa chứ, thật là quá đáng.”

Tôi nhếch môi hờ hững nhìn cô ta, cơn
tức vẫn chưa tan: “Lâm Diên, nếu cô còn
giải thích với bộ dạng kệch cỡm như thế thì
tôi không ngại thường cho cô thêm một
bạt tay nữa đâu. Đừng cảm thấy trong
bụng mình có một đứa bé là ngon, nếu cô
thích tìm đường chết thì tôi cũng chẳng
ngại làm thêm chút chuyện xấu.”

Trịnh Tuấn Anh nhíu mày nhìn tôi rồi
nói: “Có chuyện gì thì từ từ rồi nói, không
cần phải động tay động chân.

Lời này không nặng không nhẹ, anh ta
nói xong thì nói với Tuệ Minh: “Tuệ Minh,
con còn muốn ăn gì nữa không?”

Tuệ Minh ngửa đầu nhìn tôi rồi lại nhìn
sang Lâm Diên đang khóc lóc như mưa
một chút, đứa trẻ nhỏ cũng rất lanh lợi: “Dì
ấy chọc cho mẹ tức giận nên mẹ mới đánh
dì ấy” Nhớ  truyen.one nhé, chúc luôn vui

Trịnh Tuấn Anh hơi sửng sốt rồi thấp
giọng cười một tiếng, gật đầu nói: “Chú
biết rồi, chú cũng không trách mẹ con.”

Tuệ Minh gật đầu đưa đồ ngọt trong
tay cho Phó Thắng Nam, nói bằng giọng
mềm mại: “Chú Phó, chúng ta về nhà đi,
tâm trạng của mẹ không tốt.

Từ đầu đến cuối ánh mắt của Phó
ắng Nam đều đặt trên người tôi, mặc dù

anh không nói gì nhưng đôi mắt thâm sâu
ảm đạm của anh lại nhìn thấu được mọi
chuyện.

Hiển nhiên Trịnh Tuấn Anh không quá
quan tâm đến cảm xúc của Lâm Diên, cả
trái tim anh ta đều đặt trên người Tuệ
Minh, mãi đến khi ra đến ngoài nhà hàng
cũng vẫn luôn nói chuyện với Tuệ Minh.

Thản nhiên nói một tiếng tạm biệt rồi
lên xe, không bao lâu Tuệ Minh đã ngủ
thiếp đi. Bạn đang đọc tại truyen.one

Đèn giao thông ở đầu đường.

Phó Thắng Nam giơ tay kéo tôi: “Hết
giận chưa?”

Tôi sững sờ rồi nhún vai: “Cơn tức đã
sớm tan hết rồi.”

Anh cười nhạt: “Vậy nên vừa rồi Lâm
Diên đã nói gì mà khiến em tức giận như
vậy?”

Tay tôi bị anh cầm lấy, anh cụp mắt
nhìn một chút rồi cười nói: “Có đau
không?” Yêu Phải Tổng Tài Tàn Phế

“Người đánh người là em, em đau cái
gì chứ?” Tôi rút tay về, nhớ lại câu nói kia
của Lâm Diên thì không khỏi liếc mắt nhìn
về phía hạ thân của Phó Thắng Nam theo
bản năng.

Ánh mắt của tôi quá lộ liễu khiến anh
hơi nheo mắt lại, có chút ảm đạm khó hiểu:
“Sao vậy?”

Ý thức được ánh mắt của mình không
ổn, tôi thu hồi ánh mắt lại, suy nghĩ một
chút rồi nói: “Anh… tháo chưa?”

Dưỡng như anh chưa kịp tiêu hóa câu
hỏi của tôi, đèn xanh sáng lên, anh khởi
động xe rồi nghỉ ngờ “hả?” một tiếng.

Bốn năm trước anh thắt ống dẫn tinh,
bốn năm này tôi không ð cạnh anh nên

đương nhiên tôi không biết gì cả.

Theo như Lâm Diên nói thì có lẽ là anh
chưa tháo ra nên mới có loại tin đồn này.

“Tháo cái gì ra?” Anh liếc mắt nhìn tôi,
hơi nghỉ ngờ hỏi lại.

Tôi há miệng, mặt hơi nóng lên: “Nối
ống dẫn tinh đó, anh chưa nối sao?”

Anh hơi sửng sốt rồi nở nụ cười, đôi
mắt đen láy nhìn về phía tôi, nhíu mày nói:
“Nếu em muốn có con thì anh rất tình
nguyện.

Tôi: “…”

Tôi mím môi, vậy là anh chưa nối à?

“Đề lâu sẽ không mang thai.” Không
biết bốn năm có ảnh hường gì không nữa.

Anh cười nhạt: “Đừng lo, thể chất của
chồng em rất tốt, nếu em muốn sinh thì
muốn mấy đứa anh cũng thỏa mãn được.”

Tôi không tiếp tục vấn đề này với anh

nữa mà nói bằng giọng chân thành: “Ngày
mai hẹn giờ đi nối lại đi”

Cho dù sau này chúng tôi không đi
đến cuối cùng thì tôi cũng không muốn cả
đời anh không có con vì tôi.

Anh nhìn tôi rồi bật cười: “Chuyện con
cái cứ từ từ.”

Bởi vì Phó Thắng Nam bận rộn nên
chuyện nối ống dẫn tinh cũng không được
lên lịch trình.

Nhưng tôi không ngờ là Tường Vân
Nam chết, tôi là người đầu tiên nhận được
thông báo.

Tiết trời cuối tháng chín mưa thu rả
rích, bời vì chuẩn bị cho chuyện thi cử nên
tôi rất ít khi đi ra ngoài.

Lúc nhận được tin nhắn tôi cũng khá
bất ngờ, chỉ có mấy chữ gắt gao: “Mờ tỉ vị,
chờ cái chết của cô ta”

Nhìn tin nhắn này kiểu gì cũng giống
như một trò đùa ác vô căn cứ.

Tôi nhíu mày tắt điện thoại rồi tiếp tục
học bài.

Sau đó là Hoàng Nhược Vi gọi tới,
giọng điệu có phần tự trách khó hiểu: “Là
Phó tổng làm sao?”

Tôi nhíu mày, không hiều rõ câu nói
này có nghĩa là gì.

“Sao thế?”

Dưỡng như cô ấy ý thức được tôi vẫn
chưa biết nguyên nhân nên mới nói:
“Tường Vân Nam bị người ta luân phiên
ngay trong chính nhà của mình, cảnh sát
vẫn đang điều tra, nghe nói bộ dạng lúc
chết rất khó mà chịu đựng nổi.

**********

Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyện

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

**********

Tôi sửng sốt trong chốc lát, không tự
chủ được khép lại quyền sách trong tay rồi
mở tỉ vi theo bản năng.

Đúng là cả mạng xã hội đều đang chú
ý tới cái chết của Tường Vân Nam.

“Phó tổng không ð cùng cô sao?”
Hoàng Nhược Vi ð bên kia điện thoại lại
tiếp tục hỏi.

Tôi nhíu mày nhớ lại câu nói mờ đầu
của cô ấy, không khỏi lạnh xuống: “Phó
Thắng Nam vẫn chưa đê tiện đến trình độ
này đâu.”

Dường như cô ấy nghe thấy giọng
điệu tức giận của tôi nên vội vàng lên tiếng
xin lỗi.

Con người đều sẽ thay đổi, cô ấy bị
xâm nhiễm nhiều năm trên thương trường
nên đã sớm trờ thành người đàn bà hiểm
độc trên thương trường.

Tóm lại bây giờ cũng không phải người
chung đường, tôi cúp điện thoại rồi nhìn tin
nhắn ban nãy vừa nhận được trong điện

thoại.

Gọi điện thoại tới thì không có ai nghe
máy, tôi suy nghĩ một chút vẫn gọi điện
thoại cho Phó Thắng Nam.

Điện thoại được kết nối, bên kia có
tiếng nói, hình như là anh đang họp.

“Thầm Xuân Hinh, sao vậy?”

Giọng của anh không lớn nhưng anh
vừa lên tiếng thì giọng nói vốn có bên kia
lập tức biến mất, hoàn toàn yên tĩnh lại.

“Tường Vân Nam xảy ra chuyện gì
vậy?” Tôi hỏi anh không hề có ý chất vấn
nhưng nhận ra được giọng điệu của mình
không đúng nên tiếp tục nói: “Vừa rồi em
nhận được một tin nhắn rất khả nghỉ.”

“Em không cần đề ý tới, cô ta đã giải
ước với tập đoàn Phó Thiên nên tất cả
hành vi sau này đều không có liên quan gì
đến tập đoàn Phó Thiên cả, đừng suy nghĩ

quá nhiều.” Giọng của anh được ép xuống
rất thấp, có hơi khàn khàn.

Tôi khựng lại một chút rồi gật đầu,
cũng không tiện nói thêm gì nữa nên cúp
điện thoại.

Nhưng tôi vẫn luôn cảm thấy tin tức
được gửi đến kia có hơi kỳ quái, tôi suy
nghĩ một chút rồi gọi điện thoại qua lần
nữa nhưng điện thoại vẫn tắt máy.

Chuông cửa ngoài biệt thự vang lên,
tôi đứng dậy xuống lầu mờ cửa.

Người tới là Phó Bảo Hân.

Tôi vừa mở cửa, còn chưa kịp làm gì
đã bị bà ta tát một bạt tai.

“Bốp!” Cái tát này đánh vô cùng chắc
chắn.

Đầu tôi ong ong, một lát sau mới hoàn
hồn lại, khóe miệng tràn ra vết máu.

Tôi ngửa đầu nhìn bà ta, cố gắng nhịn

cơn tức xuống: “Bà Phó, bà vẫn luôn cậy
thế bắt nạt người khác như vậy à? Đánh
người cũng không cần lý do sao?”

Bà ta cười lạnh, vô cùng khinh thường:
“Lý do à? Cái chết của Tường Vân Nam
chính là lý do đấy! Thầm Xuân Hinh, tôi
vốn cho rằng cô rời đi bốn năm, lần này trờ
về có thể sống an phận nhưng tôi đã đánh
giá thấp cô rồi. Một người phụ nữ có thể
hủy cả danh dự của mẹ ruột mình như cô
thì có gì tốt lành chứ? Tường Vân Nam
cũng chỉ ngưỡng mộ Thắng Nam mà thôi,
cô chướng mắt thì có thể đánh, có thể
mắng chứ sao cô lại khiến cô ấy chết thảm
như vậy hà?”

Bà ta đều cho rằng cái chết của
Tường Vân Nam là do tôi làm sao?

Tôi suýt chút thì bật cười thành tiếng,
tôi nhìn bà ta mà cảm thấy buồn cười: “Bà
Phó à, bà quá coi trọng tôi rồi đó. Nếu tôi

thật sự ác như thế thì cái tát này của bà đã
không có cơ hội rơi xuống rồi.”

Bà ta khinh thường: “Đừng có giả vờ,
Tường Vân Nam từng chửi bới cô còn khiến
cô nhục nhã nên cô mới ghi hận trong
lòng, muốn làm cô ấy chết đi cũng không
phải là không thể. Mặc kệ cô dùng thực lực
của nhà họ Thẩm hay nhà họ Mạc thì
muốn giết chết một diễn viên không bị ai
biết là điều vô cùng dễ dàng. Thầm Xuân
Hinh, cô thật sự đủ ác độc rồi đấy!”

Dưỡng như tôi có giải thích thì bà ta
cũng không chịu nghe, huống chỉ mục
đích hôm nay bà ta tới đây cũng không
phải để chất vấn tôi có hại hết Tường Vân
Nam hay không.

Nói thẳng ra là bà ta hoàn toàn không
quan tâm đến chuyện Tường Vân Nam bị ai
giết chết, bà ta đã nhận định là tôi thì chính
là tôi, không thể nào thay đồi được.

Nhà họ Phó không có ai nên tôi cũng
không muốn nói nhiều với bà ta, dứt khoát
nói: “Người cũng đánh rồi, mắng cũng
mắng rồi, mời bà Phó trờ về giùm.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.