Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 350



Chương 350: Con người rồi ai cũng sẽ thay đổi (1)

Mới vừa vào khu văn phòng, chúng tôi
đã gặp phải Trần Văn Nghĩa đang lo lắng đi
ra. Thấy Phó Thắng Nam trở về, anh ta lập
tức vui mừng ra mặt, mờ miệng nói: “Tổng
giám đốc Lâm của Tinh Mỹ là khó dây
nhất. Hội nghị lần này bọn họ chủ động
đến đây, quá nửa là có lòng muốn hợp tác
với Tập đoàn Phó Thiên. Tổng giám đốc
Phó, nếu không chúng ta cứ thử đàm phán
với họ xem sao?”

Dù sao cũng là trợ lý, việc anh ta có
thề làm cũng chỉ là đưa ý kiến.

Ban nãy Phó Thắng Nam chuẩn bị mờ
cuộc họp, tôi cũng đã biết, lúc này thấy
Trần Văn Nghĩa mờ miệng, tôi không nhịn

 

được ngửa đầu nhìn về phía Phó Thắng
Nam: “Em chờ anh trong phòng nghỉ.”

Anh nhìn sắc trời bên ngoài, mây đen
đã tản đi, lúc này ngoài trời chỉ còn mưa lất
phất.

Rồi lại quay đầu nhìn tôi, nhéo mũi tôi
một cái bảo: “Được, đợi anh một chút!”

Phòng làm việc của anh được chia làm
hai phía, phòng họp ở phía bên kia, tôi đi
vào phòng nghỉ của anh.

Có lẽ là khoảng năm phút sau, Trần
Văn Nghĩa mang theo chút hoa quả và đồ
ăn vặt đi vào, nhìn tôi nói: “Bình thường
Tổng giám đốc Phó không ăn mấy thứ này,
nên trong phòng làm việc của anh ấy
không có. Cô xem cô thích ăn gì thì chọn
nhé, có thề vừa ăn vừa đợi.”

Tôi luôn cảm thấy sau mấy năm không
gặp, có vẻ như Trần Văn Nghĩa đã không

òn là người đàn ông thẳng thắn không

 

biết chút gì như trước đây nữa rồi.

Tôi cười cười, đỡ lấy mấy thứ trong tay
anh ta. Tôi biết, Phó Thắng Nam không
thích ăn hoa quả. Nếu như không ép anh
ấy ăn, chắc chắn anh sẽ không động đến.

Thế nên, trong văn phòng anh không
có hoa quả và đồ ăn vặt cũng là chuyện
hết sức bình thường.

Ước chừng hai mươi phút sau, anh đã
trờ lại. Thấy tôi cắt gọt hoa quả đề hết lên
bàn mà không ăn, anh không nhịn được
nhíu mày hỏi: “Không thích à?”

Tôi lắc đầu, cầm cây tăm cắm một
miếng đưa đến bên miệng anh, cười nói:
“Chờ anh về cùng ăn.”

Anh nhanh chóng ôm lấy tôi, mặt mày
mang theo chút xin lỗi: “Cuộc họp tiếp
theo sẽ kéo dài hơi lâu, một mình em ở đây
không có người nói chuyện có buồn lắm

 

không?”
Biết anh bận rộn, tôi cũng chỉ tính đến
đây một chút, không muốn làm lỡ dờ công
việc của anh: “Không đâu, lát nữa Tuệ
Minh tan học em sẽ đi qua đón con bé.”

Anh gật đầu, đặt lên trán tôi một nụ
hôn, có chút uề oải, ôm tôi bắt đầu nhắm
mắt nghỉ ngơi.

Hai người ð chung, không cần phải có
quá nhiều lời ngon tiếng ngọt làm nền, thời
gian bên nhau lâu dài, tình yêu sẽ hòa dần
vào từng hành động, từng cử chỉ dù là nhỏ
nhất. Bên nhau lâu dài sẽ hiếu và chăm sóc
lẫn nhau, khoan dung lẫn nhau, quý trong
từng giây phút ở bên nhau. Có như thế mới
có thề bên nhau đến khi bạc đầu.

Khi yêu ồn ào oanh liệt, khi chia tay
tan nát cõi lòng, đợi đến khi về già nhớ lại
mới hối tiếc, đó là bi kịch khó tránh khỏi.

Có lẽ khoảng một tiếng sau, Phó

 

Thắng Nam gần như đã ngủ, Trần Văn
Nghĩa mới gõ cửa bước vào. Thấy hai mắt
anh nhắm chặt, hô hấp đều đặn, anh ta
không nhịn được nhìn tôi, nhỏ giọng hỏi:
“Ngủ rồi sao?”

Tôi gật đầu, mờ miệng hỏi dò: “Cuộc
họp chuẩn bị bắt đầu à?”

Anh ta “ừ“ một tiếng, giơ tay nhìn
đồng hồ, có chút vội vã la lên: “Sau mười
phút nữa sẽ có một cuộc họp với bên nước
Mỹ, Tồng giám đốc Trịnh cũng vừa tới.”

Tổng giám đốc Trịnh?

Theo phản xạ tôi mở miệng hỏi: “Trịnh
Tuấn Anh?”

Anh ta gật đầu.

Không phải cậu ta nói chuẩn bị đi
Thanh Hà phát triên sao?

“Nếu thấy mệt, thì vào phòng nghỉ
ngủ một lát nhé!” Người đàn ông này mờ

 

miệng, âm thanh trầm thấp nội liễm lập tức
truyền đến.

Tôi hoàn hồn, thấy Phó Thắng Nam đã
tình rồi, đang ngồi chỉnh lại quần áo, tao
nhã, chầm chậm mở miệng.

Trần Văn Nghĩa cũng không kiêng kị gì
tôi, cứ thế mờ miệng nói: “Công ty phía
nước Mỹ đã gửi tất cả thông tin cho tôi,
bệnh viện và truyền hình là hai bộ phận
Tổng giám đốc Trịnh đã giao cho tôi. Hiện
nay họ đều đang chờ anh làm công tác
bàn giao.”

Phó Thắng Nam cúi đầu, chỉnh trang
lại quần áo rồi đứng lên nói: “Chuyện của
Tuấn Anh bên kia tạm thời giao cho Kiều
Cảnh Thần, đề Kiều Cảnh Thần xử lý.”

“Vâng!”

Thấy anh sắp phải đi, tôi lập tức đứng
dậy, mở miệng nói: “Chờ một chút!”

Đọc full tại truyen.one nhé

Tôi đi tới bên người Phó Thắng Nam,
đứng ở trước mặt anh, anh cười khế hỏi tôi:
“Không nỡ à?”

Tôi lườm anh một cái, cười bảo: “Tóc
với cà vạt của anh lệch cả rồi này.”

Tôi giơ tay giúp ép mấy cọng tóc ngồn
ngang trên đầu anh xuống, lại giúp anh
sửa sang lại cà vạt.

Anh cười khẽ: “Muốn cái gì thì tìm
Trần Văn Nghĩa nhé! Tuấn Anh chuẩn bị đi
Thanh Hà, công tác bàn giao sẽ có chút
phức tạp, có lẽ thời gian họp sẽ kéo dài.”

Tôi gật đầu, đầy anh một cái nói: “Đi
đi thôi!”

Vội vã mờ họp, anh cũng không nhiều
lời. Anh đi rồi, tôi tìm xem ít sách trong
phòng làm việc của anh, xem một lát lại
thấy có chút tẻ nhạt.

Đúng lúc này tôi nghe thấy bên ngoài

Nhớ  truyen.one nhé, chúc luôn vui

có âm thanh cãi vã, không nhịn được hiếu
kỳ, liền đứng dậy đi ra ngoài xem.

Là Tường Vân Nam đã lâu không gặp.
Có lẽ là một thời gian dài không gặp, cô ta
bên ngoài và trong ấn tượng của tôi có
chút không giống nhau. Mái tóc ngồn
ngang, màu da vàng như nghệ, khuôn mặt
tiều tụy hốc hác. Quần áo vẫn là hàng hiệu,
nhưng có lẽ là do người mặc, nên nhìn thế
nào cũng thấy là hàng rẻ tiền.

Ở trước cửa văn phòng lớn, hai cô thư
ký đang chặn cô ta lại “Cô Tưởng, cô
không có lịch hẹn trước với Tổng giám đốc
Phó, thế nên rất xin lỗi, chúng tôi không
thề cho cô đi vào được.”

Tường Vân Nam gần như không còn
chút hình tượng nào, mặc cho hai cô thư kí

kia ngăn cản, cũng quyết không từ bỏ.
Giọng nói của cô ta mang theo vài phần
khàn khàn: “Mấy người các cô đi nói cho

 

Phương tiện

ø

 

Thăng Nam biêt, tôi muôn gặp anh ta.”

Phó

Ôn ào, huyên náo như thế cũng không
phải là chuyện tốt. Dù sao thì đây cũng là
một công ty lớn, hai cô thư ký đều có công
việc của mình.

Nhưng tôi cũng không tiện nhúng tay
vào việc này, ban nãy Trần Văn Nghĩa vừa
đi ra ngoài, lúc này đúng là không cách
nào khác.

Xem một chút, tôi quyết định xoay
người, chuần bị trờ về phòng nghì.

“Thầm Xuân Hinh, cô đứng lại!” Còn
chưa đi được mấy bước, tôi đã bị người ta
gọi lại.

Vừa quay đầu nhìn, đã thấy Tường Vân
Nam đang nhìn tôi, phẫn nộ nói: “Bây giờ
cô đắc ý lắm phải không? Cảm giác bản
thân bay lên đầu cành cây biến phượng
hoàng thấy thế nào?”

 

Tôi nhíu mày, có chút không vui.

Ánh mắt rơi vào bộ quần áo có chút
lộn xộn trên người cô ta. Cách quá xa nói
chuyện sẽ rất mệt, nếu đã nhìn thấy rồi,
không thề tránh được, thì cứ tiếp thôi!

Tôi đi lên trước vài bước, hờ hững nhìn
cô ta: “Cô Tường, cho dù có chán nản đến
mức nào, cũng phải xinh đẹp, tao nhã. Như
cô thế này, không cảm thấy rất mất giá
sao?”

Điều kiện của bản thân cô ta không
tồi, tuổi trẻ đẹp đế, vóc người nóng bỏng,
bằng cấp cũng không tệ, mặc dù con
đường làm ngôi sao lớn vô vọng, như thế
có con đường khác cũng vẫn còn, cũng
không đến nỗi cùng đường bí lối.

Cô ta cười một cách lạnh lùng, ánh
mắt cô đơn: “Mất giá? Bây giờ cô đang
dùng tư thế của người thắng cuộc đề nói

chuyện với tôi sao?”

truyen one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ

Tôi nhún vai: “Cô nghĩ sao cũng
được.”

Cô ta xem thường nói: “Phó Thắng
Nam coi tôi là người thay thế, cô cho rằng
cô sẽ tốt hơn tôi ở chỗ nào? Ánh trăng
sáng trong lòng anh ta chỉ sợ cả đời cũng
không có cách nào tiêu tan.”

Xoắn xuýt những thứ này, đúng là mất
giá quá. Ai là người thay thế ai, cho đến
hiện tại mới đem ra tìm tòi nghiên cứu, đã
không có ý nghĩa nữa.

Bây giờ cô ta còn đang dây dưa không
ngớt, đơn giản là vì không cam lòng mà
thôi.

Nhìn cô ta, tôi không nhịn được nói:
“Tuy rằng không biết vì sao cô xuất hiện
trong cuộc đời anh ấy, cũng không biết
làm cách nào anh ấy chú ý đến cô. Đến
bây giờ cô còn xoắn xuýt vấn đề thay thế

ai với tôi cũng chẳng có ý nghĩa gì nữa.

**********

Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyện

Chiều Vợ 7 7 49 Ngày

**********

Tường Vân Nam, nếu cô nói chuyện cần
thận, tôi còn có thể cố gắng giúp cô.
Nhưng nếu như cô đã không có cách nào
khống chế ngôn ngữ của bản thân nữa, thì
tôi cảm thấy, tôi có thể đem thù mới hận
cũ ra tính với cô một lượt. Lần trước
chuyện cô bịa đặt, đã tạo thành phiền toái
không nhỏ cho tôi. Tôi cảm thấy rằng với
tư cách là một nạn nhân, việc tôi bảo vệ
tên tuổi danh dự của mình cũng là điều
đương nhiên.”

Sắc mặt cô ta đột nhiên chìm xuống:
“Do bản thân cô không biết tự lượng sức
mình còn có thề trách ai? Điều tôi nói là sự
thật.”

Tôi gật đầu, không tính là tức giận, chỉ
nói: “Bảy năm trước tôi gả cho Phó Thắng
Nam, cũng coi như là cưới hỏi đàng hoàng.
Chuyện bốn năm trước, tuy tôi không biết
là ai tiết lộ tin tức cho cô. Thế nhưng chỉ

 

cần động não một chút hẳn là có thể đoán
ra được. Tôi không tính toán, không có
nghĩa là tôi nhu nhược. Chẳng qua là do tôi
cảm thấy không cần thiết mà thôi. Dù sao
thì lãng phí thời gian đối với loại chuyện
như thế này, đúng là quá mất giá mà.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.