Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 348



Chương 348: Người muốn bảo vệ nhất trên đời (4)

Tôi có chút sửng sốt, rất rõ ràng, lời
này của anh ấy là đang ngầm nói tôi không
nên ở cùng một chỗ với Phó Thắng Nam.

Nhưng Phó Thắng Nam là ai cơ chứ?
Sao anh có thề nghe không hiểu lời này
được, lông mày anh khẽ nhăn lại, yếu ớt
cười cười, gắp một miếng thịt bỏ vào trong
bát tôi bảo: “Ăn nhiều một chút, dạo này
em hơi gầy.”

Nghĩa bóng là một mình tôi ở bên kia,
không ai chăm sóc, nên mới gầy.

Tôi trầm mặc, mím môi, hóa ra hai
người này vẫn có thể ăn một bữa cơm
ngon lành đến vậy. Bây giờ nhìn lại mới
thấy, là tôi đã nghĩ nhiều rồi.

 

Tuệ Minh đương nhiên nghe không
hiều ý tứ trong lời người lớn nói. Có lẽ đứa
bé nào cũng thích tới gần phụ nữ có thai,

cho nên con bé cũng theo Hồ Diệp tán
gẫu.

Có những lúc con bé còn tỏ ra trưởng
thành trước tuồi, giọng nói mềm mại, ngây
thơ, lôi kéo Hồ Diệp nói: “Dì ơi, có phải là
sau này con phải gọi dì là mợ phải không
ạ?”

Con bé vừa nói xong, sự chú ý của
Thầm Minh Thành lập tức bị dời đi, không
đặt trên người tôi nữa.

Anh ấy nhìn Tuệ Minh bảo: “Tuệ Minh
ngoan, muốn ăn cái gì cậu gắp cho con,
đừng quấn quít lấy dì mãi thế.”

Tuệ Minh chưa từ bỏ ý định, ngửa đầu
nhìn anh ấy hỏi: “Cậu, mẹ nói cậu sắp lấy
vợ, thế nên sau này con phải gọi dì là mợ,
cậu sắp lấy dì sao?”

Thầm Minh Thành nhíu mày, mím môi:
“Con còn bé ăn nhiều cơm vào, nói ít một
chút!”

Hiển nhiên, lời này của anh ấy là
không muốn đề Tuệ Minh nhiều lời hỏi
nhiều.

Những người có mặt trên bàn ăn đều
dừng lại.

Hồ Diệp nở nụ cười cay đắng. Một cô
gái vốn dịu dàng như cô ấy nghe thấy lời
này, đương nhiên cũng sẽ không nói gì, chỉ
cúi đầu ngồi đó, nhìn không ra chút cảm
xúc nào.

Tôi nhíu mày, luôn cảm thấy Thầm
Minh Thành nói như vậy hơi tổn thương
người khác. Cho dù trước đây có thế nào
đi chăng nữa, thì hôm nay Hồ Diệp cũng
đã mang thai con anh ấy, anh ấy không
nên không kiêng dè gì, trắng trợn tồn

thương một cô gái như vậy.

 

“Tuệ Minh, ngoan, ăn cơm đi con!” Tôi
mờ miệng nói với Tuệ Minh, rồi lại nhìn về
phía Thầm Minh Thành, gắp thức ăn cho
anh, mở miệng nói: “Anh còn nhớ năm em
mười một tuồi, anh đã nhặt được một con
chó nhỏ trên đường chứ?”

Đề tài này, có vẻ hơi đột ngột. Anh ấy
sững sờ một chốc, mới mờ miệng nói:
“Nhớ chứ, chuyện cách đây lâu lắm rồi.”

“Anh còn nhớ sau khi anh mang con
chó đó về đã xảy ra chuyện gì không?”

Anh ấy suy nghĩ một chút rồi nói: “Lúc
đó anh nhờ em nuôi nó. Em nuôi nó được
mấy tháng, sau đó vì phải lên huyện học,
nên đã đem nó tặng cho người khác.”

Tôi gật đầu, mờ miệng nói: “Khi đó em
nghĩ mang theo nó rất phiền phức, hơn nữa
còn phải chăm sóc nó, nên mới đem cho
nó đi. Sau đó lúc em trở lại tìm nó, đã
không tìm được nữa. Mấy năm sau này em

 

đều nghĩ, giá mà ngày ấy không đem nó đi

cho, cứ đề nó ð nhà cùng bà ngoại, thì bây
giờ em sẽ không thấy tiếc nuối mỗi khi nhớ
đến nó nữa.”

Anh ấy trầm mặc chốc lát, không mờ
miệng. Sau đó lấy đũa gắp cho tôi một
miếng thịt, rồi nói: “Đều là chuyện đã qua
rồi.”

“Trước đây mẹ cũng nuôi chó nhỏ
sao? Nó có giống Bạch Tuyết không ạ?”
Tuệ Minh nói chen vào, khuôn mặt nhỏ
nhắn ngập tràn nghi hoặc nhìn tôi.

Tôi mìm cười, gật đầu với con bé.

Con bé cũng gật đầu, ra dáng nói:
“Vậy sau này con không thề làm mất Bạch
Tuyết được. Phải cố gắng nuôi nó, đề khỏi
thấy hối tiếc vì đã khiến nó chịu thua thiệt.”

Tôi bật cười, nhìn về phía Thầm Minh
Thành, mờ miệng: “Anh à, ngay cả Tuệ
inh cũng hiểu đạo lý như vậy, anh cũng

đừng ð mãi trong thế giới của mình không
chịu mở lòng như thế.”

Anh ấy mím môi, không mờ miệng nói
chuyện nữa.

Hồ Diệp vốn ít nói, gần như cả bữa
cũng không nói được mấy lời.

Cơm nước xong xuôi, mọi người ngồi
trong sân uống trà, Tuệ Minh kéo Hồ Diệp
nói muốn đi ra sau vườn xem hoa, cô ấy
đứng dậy đi cùng con bé.

Tôi ngồi đối diện Thẩm Minh Thành, đi
thẳng vào vấn đề hỏi anh: “Anh tính lúc
nào thì làm lễ kết hôn?”

Anh ấy nhíu mày hỏi lại: “Lễ kết hôn
cái gì?”

“Lễ kết hôn của anh và cô Hồ. Chẳng
lẽ anh định chờ con sinh ra rồi mới vội vã đi
lấy giấy chứng nhận kết hôn?”

Anh ấy nhún nhún vai, có chút không

 

thèm đề ý bảo: “Anh không có ý định kết

hôn em cũng biết mà. Đứa bé trong bụng
cô ấy là của anh, anh muốn. Nhưng anh
không có ý định kết hôn với cô ấy. Chờ khi
đứa bé ra đời, anh sẽ cho cô ấy một khoản
tiền. Sau đó đứa bé sẽ được sang tên nuôi
dưới danh nghĩa của em, giống như Tuệ
Minh cũng nuôi dưới danh nghĩa là con em
vậy!”

Lúc này, tôi bị những lời anh ấy nói làm
cho tức đến mức nói không lên lời. Nếu
không là ly nước trà trong tay quá nóng, lại
thêm bản thân tôi không đủ nhẫn tâm, thì
tôi thật muốn hất ly trà trong tay lên người
anh ấy.

“Thầm Minh Thành, anh có biết mấy
lời này của anh nghe rất vô trách nhiệm
hay không? Việc của Tuệ Minh đã đủ thua
thiệt lắm rồi, anh cũng muốn con mình
sống trong một gia đình đơn thân không

 

trọn vẹn sao? Huống chi, Hồ Diệp có chỗ
nào không tốt? Cô ấy dịu dàng, khoan
dung. Anh giày xéo cô ấy như vậy, đơn
giản là vì anh ÿ vào việc cô ấy yêu anh thôi.
Chờ đến một ngày nào đó lòng cô ấy nguội
lạnh như tro tàn, bỏ anh mà đi, lúc đó anh
mới biết bản thân mình đã bỏ lốỡ những gì.”

Anh ấy có chút không thèm đề ý, nhẹ
nhàng uống một hớp trà, cơ thể thon dài
ngả ra sau dựa vào ghế, thanh thản nói:
“Cô ấy muốn tiền, anh cho cô ấy tiền, cô ấy
cho anh con, anh lại cho cô ấy tiền, cái này
không được tính là không chịu trách
nhiệm. Huống hồ, anh tin rằng sau này anh
cũng sẽ thương đứa nhỏ như em thương
Tuệ Minh vậy.”

Tôi… cái ly trong tay tôi không nhịn
được nữa, cứ thế hắt thằng nước trà lên
người anh, sau đó mới mở miệng nói: “Anh
đừng có mà nằm mơ giữa ban ngày, em sẽ

không đề cho anh nuôi đứa bé. Nếu anh
đã chọn giữ lại đứa bé, thì làm đàn ông,
anh phải có nghĩa vụ và trách nhiệm cưới
hỏi mẹ đứa nhỏ vào nhà họ Thầm cho
đàng hoàng.”

Tôi bị anh mình làm cho tức giận đến
nỗi không chịu nồi, lập tức đứng dậy, xoay
người đi về vườn sau, trong lòng còn phải
cố gắng nén giận.

Đã lâu lắm rồi tôi chưa tức đến như
thế. Tôi thấy Phó Thắng Nam đang từ tầng
hai đi xuống, anh không rõ vì sao, nhưng
lại nhìn ra được tôi đang tức giận, không
khỏi mờ miệng hỏi tôi: “Làm sao thế?”

Tôi mím môi, cơn tức đang trào lên
không ngăn lại được, nhìn thằng vào anh
nói: “Đàn ông các anh không có một thằng
nào tốt hết!”

Phó Thắng Nam: “…”
Đến khi tôi thành công đè được cơn

 

tức giận xuống, lại thấy anh mỉm cười nhìn
tôi hòi: “Hết giận chưa?”

Tôi gật đầu, nhìn anh, đột nhiên cảm
thấy có chút lúng túng: “Vừa nãy…”

Anh mỉm cưỡi nói với tôi: “Anh biết, là
chuyện của Thầm Minh Thành và cô Hồ
kia sao?”

Tôi gật đầu, đột nhiên có chút không
nhịn được mờ miệng nói: “Một cô gái tốt
như Hồ Diệp, anh ấy còn bỏ qua, thì cho
dù có thêm tám trăm năm nữa cũng không
gặp lại được người như thế. Ngọc quý
trong ngực còn không biết cố gắng quý
trọng, lại còn nói sẽ theo chủ nghĩa độc
thân, đúng là điên quá mà!”

Phó Thắng Nam vươn tay, kéo tôi đến
một bên ghế ngồi xuống ghế nghỉ nơi, ôn
hòa nói: “Em tức giận là bởi vì Thầm Minh
Thành không biết quý trọng, hay là tức
giận vì anh ấy vẫn còn chấp niệm đối với

Nhớ  truyen.one nhé, chúc luôn vui

tức giận xuống, lại thấy anh mỉm cười nhìn
tôi hòi: “Hết giận chưa?”

Tôi gật đầu, nhìn anh, đột nhiên cảm
thấy có chút lúng túng: “Vừa nãy…”

Anh mỉm cười nói với tôi: “Anh biết, là
chuyện của Thầm Minh Thành và cô Hồ
kia sao?”

Tôi gật đầu, đột nhiên có chút không
nhịn được mờ miệng nói: “Một cô gái tốt
như Hồ Diệp, anh ấy còn bỏ qua, thì cho
dù có thêm tám trăm năm nữa cũng không
gặp lại được người như thế. Ngọc quý
trong ngực còn không biết cố gắng quý
trọng, lại còn nói sẽ theo chủ nghĩa độc
thân, đúng là điên quá mà!”

Phó Thắng Nam vươn tay, kéo tôi đến
một bên ghế ngồi xuống ghế nghỉ nơi, ôn
hòa nói: “Em tức giận là bởi vì Thầm Minh
Thành không biết quý trọng, hay là tức
giận vì anh ấy vẫn còn chấp niệm đối với

Đọc thêm nhiều truyện hay tại truyen one

em?”

Tôi sừng sốt, ngầng đầu nhìn anh. Đôi
mắt tôi va phải con ngươi thâm thúy trong
mắt anh, làm tôi bí từ không biết nên nói
sao cho phải.

Mất một lúc sau tôi mới tìm được
giọng nói của mình: “Tình cảm mà anh ấy
dành cho em không phải tình yêu nam nữ,
mà là tình anh em, chỉ là chính anh ấy còn
chưa phát hiện ra.”

Thầm Minh Thành đối xử tốt với tôi,
trong lòng tôi biết rất rõ ràng. Những năm
này anh ấy luôn đặt tôi ở trong lòng, trong
mắt người ngoài không khác nào tình yêu
nam nữ.

**********

Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyện

Tổng Giám Đốc Bạc Tỷ Không Dễ Chọc

**********

Nhưng tôi cũng đã trải qua tình yêu
nam nữ, chẳng lẽ lại không hiểu tình cảm
mà Thầm Minh Thành dành cho tôi là cái gì
sao? Chúng tôi quen nhau từ tấm bé, cùng
nhau trải qua năm tháng gian nan vất vả,

 

phí bao thời gian năm tháng làm bạn bè
bên nhau. Lễ nào tôi lại không phân biệt
được đâu là tình thân đâu là tình yêu sao?

Chúng tôi đều là những con người
mang tâm lý cô đơn. Bà ngoại đã mất, Vũ
Linh cũng không còn, khi ấy chúng tôi còn
quá nhỏ, người duy nhất có thể nương tựa,
chỉ có tôi và anh ấy.

Nếu như tình cảm mà anh ấy dành
cho tôi đúng là tình yêu nam nữ. Thì với cái
tính cách đó của anh ấy, chỉ sợ đã sớm
không thèm đề ý đến chuyện dưa hái xanh
không ngọt mà đoạt lấy tôi rồi. Phó Thắng
Nam nhìn tôi, hồi lâu không nói.

Đứng trên cương vị của một người
đàn ông mà nói, tôi có thể hiểu được cảm
giác lúc này của anh, biết anh đang lo lắng
cái gì, nên mờ miệng nói: “Em tức giận, là
vì anh ấy không hiểu trái tim mình đang
muốn gì. Là sợ có một ngày mất đi người

 

quan trọng bên mình rồi, anh ấy mới bừng
tình giác ngộ. Là tức giận vì anh ấy không

biết suy nghĩ.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.