Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 343



Chương 343: Đi khỏi nhà họ Phó (4)

Tôi sửng sốt, nhất thời không dám tin
nhìn anh ta. Tôi vẫn luôn tin rằng con người
sinh ra vốn thiện lương, nhưng tại sao có
thể như vậy.

“Cố Diệc Hàn? Vì sao? Rõ ràng anh
không thương tôi, vì sao phải phá hủy tôi
chứ? Từ đầu đến cuối, tôi chưa từng làm
bất cứ chuyện gì tồn thương đến anh?”

Tôi biết ơn anh ta vì năm đó anh ta đã
dẫn tôi về nhà, cứu tôi một mạng. Trong
tháng ngày ở cữ gần như sụp đồ, thời điềm
tôi muốn chết đi, anh ta đã chăm sóc cần
thận khiến cho tôi sống lại.

Nhưng mà, tại sao? Tại sao phải đi
đến bước này?

 

Anh ta cười lạnh lùng, nhìn không ra

có bao nhiêu cảm xúc: “Chẳng phải em đã
từng nói không chiếm được thì hủy diệt
hay sao?”

Tôi sửng sốt, nhất thời không biết nên
mờ miệng như thế nào. Lòng tôi bị đè nén
có chút đau đớn, bỏ tay anh ta ra, tôi nói:
“Tôi thà rằng chết ở bốn năm trước.”

Trờ lại biệt thự, trong đầu tôi nghĩ cách
gì cũng không hiểu, thật ra Cố Diệc Hàn
làm như thế vì mục đích gì.

Nếu như nói anh ta yêu tôi, nhưng nếu
yêu thì tại sao anh ta lại chọn cách tồn
thương phá hủy? Nếu không thích, vậy
mục đích của anh ta là gì?

Lúc Phó Thắng Nam trờ về rất gấp
gáp, trên trán còn dính mồ hôi, dường như
anh đã chạy về.

Thấy tôi ngồi trên sô pha, anh nhẹ
àng thở ra. Anh ôm tôi vào trong ngực,

 

giọng nói trầm thấp: “Sau này em không

được chạy lung tung nữa.”

Tôi gật đầu, ngầng mặt nhìn anh: “Cố
Diệc Hàn đã tới!”

Anh gật đầu: “Anh biết.”

Thật ra Trần Văn Nghĩa đã nói với anh:
“Hiện tại thím vẫn luôn ở thành phố Giang
Ninh hay sao?”

Anh sừng sốt một chút, gật đầu: “Cố
Diệc Hàn ép bà ấy rời khỏi nhà họ Cố, bà
ấy đã trờ về thành phố Giang Ninh.”

Lúc trước cha mẹ Cố Diệc Hàn chết
đã đề lại bóng ma tâm lý cho anh ta. Hiện
tại Cố Diệc Hàn lại dùng sự việc của bốn
năm trước uy hiếp tôi, rốt cuộc anh ta
muốn tôi hay là Phó Thắng Nam đau khổ?

Dựa vào trong ngực Phó Thắng Nam,
tôi có hơi mệt mỏi: “Cố Diệc Hàn và anh có
hiều lầm gì không?”

 

/

Cơ thề anh hơi sững sờ một chút, anh
dìu tôi, có chút bất ngờ: “Tại sao em lại hỏi

như vậy?”

Tôi ngửa đầu nhìn anh và nói: “Anh ta
hoàn toàn khác so với bốn năm trước. Anh
ta dùng video vào đêm hôm đó của bốn
năm trước uy hiếp em. Em không hiểu vì
sao anh ta lại như thế? Điều này không
giống với anh ta mà em biết”

Anh hơi sững sờ một chút, kéo tôi ngồi
trên sô pha và nắm tay của tôi vào trong
lòng bàn tay, giọng nói trầm thấp: “Năm đó
thím phụ trách quản lý Tập đoàn Phó
Thiên, anh ta từ nước Mỹ trờ về, người từ
cõi chết trờ về, muốn đoạt lại nhà họ Cố
trong tay thím một lần nữa. Đây vốn là
chuyện rất dễ dàng, nhưng hai cụ nhà họ
Trương bỗng nhiên nghe được nguyên
nhân chính xác cái chết của con gái. Một
số phương tiện báo đài còn đưa tin câu

 

chuyện Trương Huệ Mẫn và công ty truyền
thông của Tập đoàn Phó Thiên, hai cụ nhà
họ Trương không chịu nồi cú sốc này, cho
nên cả hai đều qua đời”

Hơn nửa ngày, tôi chưa lấy lại tỉnh
thần, sau đó mới hỏi: “Ai đã làm chuyện
này?”

Anh mím môi, không trả lời câu hỏi mà
lãng sang chuyện khác: “Cho nên, ân oán
giữa nhà họ Cố và Tập đoàn Phó Thiên kéo
dài đến tận bây giờ. Năm đó anh ta sắp đặt
chuyện của em, anh đã biết. Những năm
này, thương trường tranh đấu gay gắt,
không ai chiếm được lợi ích gì cà. Anh ta
muốn mang em đi, chắc là muốn bắt tay
với nhà họ Mạc”

Tôi thờ dài, có chút bất đắc dĩ, tựa vào
ngực anh và không muốn nói nữa.

Tôi vốn cho rằng chuyện trong quá
khứ sẽ trôi qua, ai ngờ người khác với

 

người, có người dường như làm cách nào
cũng không cho qua được.

Phó Bảo Hân đến tìm tôi, tôi có hơi bất
ngờ. Phó Thắng Nam bận rộn nhiều việc,
tôi cũng bắt đầu chuẩn bị việc nghiên cứu.

Nhà họ Phó không phòng bị với bà ta,
bảo mẫu đứng ở cửa phòng sách báo cho
tôi biết rằng bà ta đã đến đây.

Tôi sửng sốt một lát, lập tức gật đầu,
sau đó đi xuống lầu.

Lần chia tay trước cũng đã hơn nửa
tháng, bà ta ăn mặc đoan trang, chẳng qua
nhầm tính thời gian hiện giờ bà ta đã gần
bốn mươi, trên mặt đã có một ít nếp nhăn
và già đi.

Nhìn thấy tôi, bà ta chậm rãi nhấp một
miếng trà rồi ngước mắt nhìn tôi: “Hai năm
trước, anh hai và chị dâu đã di dân, hôm
nay ở nhà họ Phó chỉ còn một người lớn là

ˆ

. Dù sao giữa cháu và Thắng Nam cũn

 

từng là vợ chồng, hôm nay rời khỏi coi như
là gặp nhau vui vẻ thì chia tay cũng vui vẻ.
Năm đó lúc cháu rời đi không mang theo
bất cứ thứ gì, hiện tại cháu muốn gì thì cứ
việc nói, nhà họ Phó sẽ cố hết sức đáp ứng
yêu cầu của cháu.”

Rất rõ ràng, bà ta đến đây đề ra lệnh
đuồi khách.

Tôi mím môi, nữa ngày mới nói: “Tổng
giám đốc Phó muốn đuổi tôi đi ư?”

Bà ta cười nhạt, lắc đầu: “Không phải,
cô chỉ cảm thấy dù sao cháu cũng là cô gái
được nhà họ Thầm nhận nuôi công khai, lại
là con gái ruột của nhà họ Mạc, lùi một
bước mà nói, cô đang đứng trên góc độ
của cháu và lo nghĩ cho cháu. Cháu có bối
cảnh gia đình tốt như vậy, sau này nếu có
gì đó không tốt truyền ra ngoài cũng
không được có đúng hay không?”

Từng câu từng chữ đều đứng trên góc

Nhớ  truyen.one nhé, chúc luôn vui

độ của tôi mà lo lắng chu đáo, theo lý mà
nói tôi nên cảm ơn.

Nhưng mà…

Tôi đứng dậy, người ta đã nói đến mức
độ này, tôi không còn lý do gì đề ở lại.

Nhìn về phía Phó Bào Hân, tôi mìm
cười, vẻ mặt nhàn nhạt: “Cảm ơn Tổng
giám đốc Phó đã chỉ bảo, lời cô nói cũng
rất đúng. Tôi đã ly hôn với Phó Thắng
Nam, về tình về lý tôi không nên công khai
ð chỗ này, thật sự không thích hợp.”

Tôi dừng một chút mới tiếp tục nói:
“Cảm ơn ý tốt của Tổng giám đốc Phó, tôi
dọn dẹp mọi thứ xong xuôi thì sẽ rời đi
ngay lập tức.”

Từ trước đến nay, tôi là kiều người có
tính tình thằng thắn. Tôi xoay người lên lầu
lại bị bà ta ngăn lại, trên mặt bà ta vẫn tươi
cười như trước: “Đứa trẻ này, nói gió chính
à mưa. Cháu xem, cô mới đến đây ngồi

 

một lúc mà cháu lại bất chợt rời khỏi, vậy

chẳng khác nào với cho Thắng Nam biết
rằng người cô đây đã đuổi cháu rồi hay
sao?” Đọc full tại truyen one

Tôi nhướng mày: “Không phải như vậy
ư?”

Mặt bà ta cứng lại, nhất thời chỉ biết
xấu hồ “A” một tiếng, nhưng chỉ trong nháy
mắt, bà ta đã tiếp tục nói: “Đương nhiên
không phải, cô cũng vì lo lắng cho cháu,
nghĩ đến một cô gái như cháu cần phải có
một danh tiếng tốt mới được”

Tôi cười nhạt, không có biểu cảm gì:
“Vậy cảm ơn Tổng giám đốc Phó.”

Bà ta lắc đầu, vẻ xấu hồ trên mặt cũng
tan biến và cười nói: “Như vậy thì cháu
cũng không cần phải vội vàng dọn đi ngay
đâu, chỉ bằng cháu đợi cần thận nói với
Thắng Nam một chút. Đứa trẻ đó thật sự
không chịu nói lý lẽ, cháu lại hiểu thằng bé

**********

Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyện

Vợ Nhà Người Ta

**********

nhất, hay là cháu tìm một sai lầm nào đó và

dọn ra ngoài, như vậy đều tốt cho cả cháu
và thằng bé.”

Thì ra tất cả đều là muốn tôi và Phó
Thắng Nam ầm ï một trận, sau đó tôi chủ
động dọn ra ngoài đúng không?

Suýt chút nữa tôi đã bật cười. Tôi là
người trời sinh hay đối nghịch, trong lòng
ần giấu tức giận, không khỏi khó chịu.

Tôi nhìn bà ta và thàn nhiên nói:
“Không cần lấy cớ nhiều như vậy, vốn dĩ tôi
cũng không tính ở đây lâu dài, dọn ra ngoài
là chuyện sớm muộn mà thôi.”

Dứt lời, tôi đi lên lầu, lấy quần áo cất
vào bên trong vali. Khi từ trên lầu đi xuống,
Phó Bảo Hân có chút lo lắng, bà ta chặn
đường tôi: “Thầm Xuân Hinh, cháu có thể
không cần chuyền đi gấp gáp như vậy,
nhất thời không vội.”

Tôi cười nhạt: “Không sao, đúng lúc

 

hôm nay tôi có thời gian!”

Mấy ngày này, Trần Văn Nghĩa đều ở
trong biệt thự. Anh ta thấy tôi kéo vali sắp
đi, tay mắt lanh lẹ gọi điện thoại cho Phó
Thắng Nam.

Sau đó anh ta ngăn tôi lại, có hơi khó
hiểu: “Cô chủ, cô phải đi xa ư? Đến chỗ
nào? Tôi đưa cô đi”

Tôi mìm cười lắc đầu: “Không cần, tôi
đã gọi xe, một lát sẽ đến”

Hoàn toàn chính xác, xe tới rất nhanh,
một lát đã đến.

Phó Bào Hân thật sự không ngờ tôi sẽ
đi như vậy, bà ta lập tức luống cuống, sắc
mặt có chút trắng bệch kéo tôi, nói: “Thầm
Xuân Hinh, cháu không cần phải đi gấp

như vây, cô…”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.