Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 338



Chương 338: Rốt cuộc thì ai mới là người thay thế đây? (3)

 

Trong lời này của Hoàng Nhược Vi còn
mang theo ý tố cáo, tôi mím môi, không
mờ miệng.

Phó Thắng Nam cau mày, giọng nói
trầm thấp lạnh lùng, ánh mắt rơi vào trên
người tôi: “Còn có chỗ nào bị thương
không?”

Tôi khẽ lắc đầu, cười yếu ớt: “Không
có, anh làm xong việc rồi sao?”

Không khí xung quanh có chút an tĩnh,
có thể mơ hồ nghe được tiếng hít thờ của
người khác, có kinh ngạc, có bất ngờ và
cũng có cả nghỉ ngờ.

_ Lúc này Phó Thắng Nam dường như

không có ý bỏ qua, anh chạm vào vết
thương trên mặt tôi, ánh mắt sâu thằm lạnh
lùng.

“Người tôi nâng như nâng trứng hứng
như hứng hoa, không nỡ để ai chạm vào
dù chỉ là một chút, sao lại bị thương ở chỗ
này?” Lời nói này của anh rất nhẹ, nhưng
lại mơ hồ mang theo mùi máu.

Trong lúc nhất thời sắc mặt Tường Vân
Nam trờ nên nhợt nhạt, mặt cắt không còn
một chút máu, thân thể nhẹ nhàng lùi về
phía sau mấy bước như thề mất đi trọng
tâm.

Trần Linh cũng kịp phản ứng có điều
gì đó không ồn, sắc mặt cô ta trắng bệch,
ánh mắt nhìn về phía Tường Vân Nam có
nhiều nghi vấn và thắc mắc, giống như
đang hỏi về mối quan hệ của tôi và Phó
Thắng Nam.

Tôi biết Phó Thắng Nam đang rất tức
giận, nhưng dù sao đây cũng là công ty
của anh, nên tôi cũng không có tâm trạng
so đo chuyện này, dựa theo những gì tôi
biết về ann, thì sau này Tường Vân Nam về
cơ bản sẽ không thề lăn lộn trong giới giải
trí nữa.

Bạn đang đọc tại truyen.one

Tôi dứt khoát mờ miệng nói: “Em
không sao, đi thôi, lát nữa chúng ăn cái gì
vậy?”

Anh xoa dịu mấy phần sắc mặt, nắm
tay tôi, khẽ thờ dài nói: “Ngoan nào, em là
ngưỡi phụ nữ của Phó Thắng Nam anh. Em
không cần phải nhượng bộ trong bất kỳ
trường hợp nào.”

Tròng mắt đen sâu thằm của anh rơi
vào trên người Trần Linh, lạnh lùng và khát
máu, giọng nói trầm thấp mang theo sát ý
mơ hồ: “Người khác đánh em như thế nào,
em hãy đánh trả lại như thế!”

Lời này vừa dứt, hai chân Trần Linh đã
mềm nhữn, cô ta bỗng nhiên quỳ xuống
đất, nhìn tôi và Phó Thắng Nam nói, giọng
run rầy: “Tổng giám đốc Phó, tôi sai rồi, tôi
vừa rồi không phải cố ý, tôi xin lỗi cô gái
này, tôi cầu xin anh, tôi xin lỗi cô gái này.”

Phó Thắng Nam không có nói năng gì,
nhưng ánh mắt vẫn lạnh nhạt nhìn cô ta,
giọng nói trầm thấp vô tình: “Giết người mà
chỉ cần một câu xin lỗi có thể làm người ta
sống lại sao?”

Trần Linh sửng sốt một chút, lau khô
nước mắt, nhìn tôi, sắc mặt trắng bệch, há
hốc miệng: “Tôi không phải cố ý đánh cô,
cô có thề đánh trả tôi, đánh bao nhiêu bạt
tai cũng được. Nhưng Tổng giám đốc Phó,
tôi cầu xin anh, tôi cầu xin anh bỏ qua cho
tiền đồ và tương lai của Tường Vân, đề lại
cho cô ấy đường lui”

Phó Thắng Nam không có mờ miệng
mà lại nhìn tôi, khóe miệng khát máu dịu

xuống mấy phần, trở nên có chút mềm
mại: “Em có sợ đau tay không?”

Anh nắm tay tôi trong lòng bàn tay, ra
hiệu cho tôi duỗi tay ra, sau đó lạnh lùng
nhìn về phía Trần Linh.

Trần Linh hiểu rõ kẻ thức thời mới là
người tài giỏi, cho nên cô ta lập tức bò dậy
từ dưới đất, bò về phía tôi.

Tôi còn chưa kịp phản ứng, đã nghe
được tiếng tát “Bốp!” cái tát này là Phó
Thắng Nam kéo tay tôi đánh, nói là tôi
đánh, không bằng nói Phó Thắng Nam
đánh thì thích hợp hơn. Tôi không dùng
lực, sợ rằng tay tôi còn chạm vào mặt cô ta
đã rút về.

Nhưng cái tát vừa rồi quả thật rất
nặng nề, đánh cho khóe miệng Trần Linh
cũng chảy máu, nhưng người dùng lực là
Phó Thắng Nam.

Trong lúc nhất thời trong không khí có
ần chứa một cỗ lạnh lùng âm u, lửa giận
của Phó Thắng Nam còn chưa có biến
mất.

Anh nhìn về phía Trần Linh, giọng nói
lạnh lùng: “Sau này tôi không muốn gặp lại
cô nữa!”

Sau đó anh lạnh lùng nhìn Tường Vân
Nam một cái, ánh mắt lạnh như băng, tuy
anh không mờ miệng nhưng cũng đủ để
cho thấy Phó Thắng Nam chán ghét Tường
Vân Nam đến mức nào.

Tay tôi vẫn bị anh nắm, anh có chút
không biết phải làm sao: “Sau này không
cần phải miễn cưỡng!” Nhìn về phía Hoàng
Nhược Vi, anh cau mày, có chút không vui,
ngay cả ánh mắt nhìn về phía Trần Văn
Nghĩa cũng lộ ra mấy phần âm u lạnh lẽo.

Tôi biết, anh bị như vậy là bời vì tôi
chịu oan ức, nhưng nói thằng ra thì chuyện
này cũng không thề trách bọn họ.

Tôi không khỏi chủ động kéo cánh tay
của anh, ngửa đầu nhìn anh nói: “Anh giải
quyết xong công việc rồi sao? Em có chút
đói bụng!”

Anh cười yếu ớt, giơ tay cào cánh mũi
của tôi một cái, tuy đang ở ngay trước mặt
mọi người, nhưng anh cũng không chút
nào che giấu dáng vẻ cưng chiều: “Ừ, đi,
chúng ta trở về nhà ăn cơm”

Tôi và Phó Thắng Nam ra khỏi trường
quay, không kìm chế được thờ dài, lần này
đoán rằng trên dưới Tập đoàn Phó Thiên
cũng phải nổ tung.

Quả nhiên, sau khi chúng tôi đi không
bao lâu, đã mơ hồ nghe được giọng nói
khó tin ð phía sau: “Người phụ nữ này rốt
cuộc là ai?”

“Cho nên, ai mới là người thay thế…”

Giọng nói phía sau lưng càng ngày

càng xa, lúc lên xe, tôi ghé mắt nhìn anh:
có thai rồi! Chương 338: R…ay thế đây? (3

“Tường Vân Nam và em thật sự rất giống
nhau sao?”

Anh nhếch môi, cười yếu ớt, phút
chốc ngón tay lại rơi xuống trên mặt tôi:
“Không, cô ta không có tư cách so sánh
với eml”

Tôi mím môi, không nhiều lời nữa, Phó
Thắng Nam trờ nên mềm mại dịu dàng
sao? Thật ra thì không có, bốn năm nay,
thủ đoạn của anh càng ngày càng thâm
độc, nham hiểm.

Chẳng qua là anh đã biết cách che
giấu cảm xúc của mình tốt hơn trước, anh
đã cho tôi tình yêu và hơi ấm còn sót lại,
đây cũng là sự ấm áp duy nhất của anh.

Lúc trở lại biệt thự, đã thấy Tuệ Minh
ngồi xổm ở trong sân chơi đùa với một con
Teddy lông xù.

Tôi sửng sốt một chút, không khỏi
ay đầu nhìn Phó Thắng Nam nói: “Anh
đón con bé về sao?”

Anh gật đầu: “Chờ sau khi anh xử lý
xong công việc ở đây, chúng ta sẽ quay về
thủ đô, trường học của Tuệ Minh anh đã
sắp xếp xong xuôi, khoảng thời gian này
anh sẽ dẫn con bé đi chơi thỏa thích.”

Nhìn thấy chúng tôi trờ lại, Tuệ Minh
lập tức chạy về phía tôi, vui mừng nói: “Mẹ,
con có thể nuôi chó không?”

Cô bé giơ ngón tay chỉ về phía con
Teddy màu nâu kia, nó còn rất nhỏ, trông
giống như thể mới ba tháng tuổi vậy.

Tôi cau mày, theo bản năng muốn từ
chối, nhưng Phó Thắng Nam lại mờ miệng
nói: “Sau này em sẽ không có thời gian
rảnh, có thể để cho nó chơi với Tuệ Minh,
dù sao thì con bé cũng phải có bạn bè.”

Sau khi trờ về từ Hoàng An, Tuệ Minh
dường như trở nên có chút trầm lặng. Lúc

trước khi ở chung với Mặc Bạch, con bé

này luôn nói không hết chuyện, nhưng sau
khi rời khỏi Hoàng An thì cô bé giống như
trð nên ít nói hơn.

Môi trường sống thay đổi đột ngột, lại
không có bạn bè, nên có thể cho cô bé
nuôi chó cũng tốt.

Tôi gật đầu, coi như là đồng ý.

Ở nhà đã chuẩn bị xong thức ăn, vì dì
Triệu đã lớn tuổi nên đã về nhà dưỡng lão,
Phó Thắng Nam lại tìm cô giúp việc mới.

Là một cô gái trung niên hơn bốn
mươi tuổi, gọi là chị Hồng.

Không bao lâu, Trần Văn Nghĩa lại
đến, Phó Thắng Nam ngồi ở trong phòng
khách không có ý muốn lảng tránh.

Trần Văn Nghĩa mở miệng, dáng vẻ có
chút thấp thỏm: “Tổng giám đốc Phó,
chuyện ngày hôm nay là sơ sót của tôi,
Tưởng Vân Nam bên kia anh có tính toán gì
không?”

Phó Thắng Nam chơi điện thoại với tư
thế thành thạo nhưng mơ hồ lộ ra hơi lạnh:
“Đối với minh tỉnh mà nói, cô ta đã không
còn đủ tư cách rồi, nếu cô ta đã là ảnh hậu
nổi tiếng bốn năm năm, thì cũng nên cho
người trẻ tuồi cơ hội.

Trần Văn Nghĩa sửng sốt một chút,
gật đầu, nói: “Được, vậy còn mẹ cô ta Trần
Linh thì nên xử lý như thế nào?”

Phó Thắng Nam nhíu mày, trên chân
mày anh tuấn lộ ra chút khí lạnh: “Chuyện
này cậu tự coi mà xử lý đi!”

Dừng một chút, anh mới ngước mắt
nhìn về phía Trần Văn Nghĩa, cau mày nói:
“Diễn viên cho phim quảng cáo chọn lại đi,
đổi người khác thuận mắt hơn.”

Trần Văn Nghĩa gật đầu, sau đó nhìn
rồi một cái rồi rời đi.

Tuệ Minh dường như rất thích chó
Teddy, còn đặt tên cho nó, gọi là Bạch
Tuyết, cô bé vẫn luôn ôm nó lầm bầm một
mình.

Nhìn Phó Thắng Nam, tôi không kiểm
chế được mờ miệng nói: “Thật ra thì anh
không cần phải chặn đường đi của cô ta,
em cũng không có xảy ra chuyện gì
nghiêm trọng, nên anh cũng không cần
làm như vậy!”

Anh cười yếu ớt, đặt quả trứng mà chị
Hồng vừa nấu xong vào lòng bàn tay thổi
nguội, sau đó đưa đến gần tôi, rồi lột vỏ
nhẹ nhàng xoa lên mặt tôi, chủ yếu là làm
tan máu ứ đọng.

Bạn đang đọc tại truyen.one

Thật ra thì Trần Linh đánh cũng không
đau đến mức như vậy, dấu vết do nó để lại
cũng gần biến mất cà rồi, nhưng Phó
Thắng Nam lại quá lo lắng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.