Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 336



Chương 336: Rốt cuộc thì ai mới là người thay thế đây? (1)

 

Tôi sửng sốt vài giây rồi khó hiểu nhìn
cô ấy: “Là sao?”

Cô ấy do dự một hồi bởi vì xấu hồ,
nhưng mà người bên cạnh cô ấy lại lên
tiếng: “Cô gái này rất giống với Tường Vân
Nam, nhưng khí chất lại cao hơn nhiều so
với cô ta.”

Một lúc sau, có người ngập ngừng nói
với Hoàng Nhược Vi: “Giám đốc Hoàng
đang định…”

Hoàng Nhược Vi gật đầu rồi nhìn tôi:
“Thầm Xuân Hinh, nét mặt của cô thật sự
rất giống với Tường Vân Nam, nhưng khí
chất của cô lại nổi bật hơn. Nếu cô không
quay giúp chúng tôi đoạn quảng cáo ngày
hôm nay thì Tập đoàn Phó Thiên sẽ bị thua
lỗ. Nếu Tổng giám đốc Phó trách tội thì tôi
sẽ phải đối mặt với nguy cơ mất việc làm.
Cô có thể giúp tôi quay quảng cáo được
không?”

“Quay quảng cáo hả?” Tôi ngập
ngừng: “Tôi không biết nhiều về mấy cái
này, trước đây cũng chưa từng thử qua.”

“Không sao đâu!” Cô ấy nói: “Không
khó đâu. Cô chỉ cần thay quần áo là được,
mọi việc còn lại sẽ do thợ quay phim
hướng dẫn”

Tôi mím môi nhìn Hoàng Nhược Vi, cô
ấy lo lắng đến nỗi mồ hôi túa ra trên trán,
cho nên lòng trắc ần của tôi đột nhiên xuất
hiện.

Tôi im lặng một lúc rồi cũng gật đầu
đồng ý.

Có lẽ bời vì rắc rối đã được giải quyết
nên mọi người an tâm hơn một chút,
Hoàng Nhược Vĩ nói: “Cảm ơn!” Lời nói của
cô ấy cực kỳ nghiêm túc.

Hoàng Nhược Vi dẫn tôi vào phòng
thay đồ: “Tôi vốn tường rằng cô sẽ không
đồng ý. Tổng giám đốc Phó cưng cô như
vậy, tất nhiên sẽ không đề cô làm mấy
chuyện này rồi. Tôi còn định năn nỉ cô cơ
đấy, Thẩm Xuân Hinh, cảm ơn cô rất
nhiều!”

Cô ấy nhìn tôi với vẻ chân thành.

Tôi cười nhẹ vì cảm thấy cô ấy nói quá
lên rồi: “Chỉ tiện đường giúp đố mà thôi, cô
không cần phải làm như vậy”

Cô ấy mìm cười: “Cô không biết sự
giúp đỡ của cô có ý nghĩa như thế nào đối
với tôi đâu.”

Sau khi tôi vào phòng thay đồ, nhà
trang điểm và nhà tạo mẫu cũng lần lượt
đến, Hoàng Nhược Vi sắp xếp xong thì

cũng bị người ð chỗ ghi hình gọi đi.

Lúc tôi ngồi trước gương thì chuyên
viên trang điểm nhìn tôi với vẻ mặt kinh
ngạc: “Cô Thẩm, trông cô thật giống
Tường Vân Nam”

Tôi cười và cũng không nói gì thêm.

Có người chen ngang: “Nét mặt của
họ rất giống nhau, nhưng khí chất và
phong thái thì không. Nét mặt của cô
Thẩm tự nhiên hơn, phong cách của Tường
Vân Nam luôn khiến tôi có cảm giác cô ta
đang bắt chước người khác, thật kỳ lạ.”

Chuyên viên trang điểm bắt đầu trang
điểm cho tôi, có lẽ mọi người cảm thấy tôi
chỉ là người thay thế tạm thời nên cũng
không thèm quan tâm, họ bắt đầu bàn tán
sôi nổi với nhau.

“Không phải đâu, có lẽ cô ta đã bắt
chước Mạc Hạnh Nguyên, người được
Tổng giám đốc Phó chống lưng”

“Có thể là như vậy đấy, tôi nghe nói cô
Mạc là người phụ nữ của Tổng giám đốc
Phó Thắng Nam. Mấy năm nay cô ta được
nuôi dưỡng trong một biệt thự nào đó của
anh ấy thì phải.”

“Làm sao cô biết được?”

“Không phải tôi từng được sắp xếp
trang điểm cho cô Mạc vào ngày lễ đấu giá
sao? Chưa kể, Tường Vân Nam và cô ta
gần như được tạc ra từ một khuôn mẫu,
quá giống nhau.”

Cuộc thảo luận giữa hai người càng
lúc càng gay gắt, tôi nghĩ Phó Thắng Nam
đã bảo vệ Mạc Hạnh Nguyên rất tốt trong
bốn năm qua, có lẽ là vì trách nhiệm!

Hai người tiếp tục thảo luận: “Tôi nghe
nói Tổng giám đốc Phó dường như đã đính
hôn với cô Mạc này. Một số người trong

tộc đã nói rằng họ đối xử với nhau rất

ngọt ngào.”
“Có thật không?”

“Tất nhiên, ngày hôm qua có người đã
chụp được bức ảnh Tổng giám đốc Phó và
cô Mạc hôn nhau ở quảng trường trung
tâm thành phố, nhưng có vẻ như chỉ nhìn
thấy được bóng lưng của cô Mạc. Khi bức
ảnh bị tung ra, có người còn nói đó là
Tường Vân Nam!”

Tôi theo phản xạ cảm thấy hốt hoảng,
hôn ở quảng trường sao?

Có người trả lời: “Tôi cảm thấy bóng
lưng của người phụ nữ kia không giống cô
Mạc, cũng không phải Tường Vân Nam, rõ
ràng quần áo trên người phụ nữ trong bức
ảnh đều là hàng bán ngoài vỉa hè! Cả hai
người phụ nữ đều đang bị truyền thông
dòm ngó, làm sao họ có thể tung tăng ra
ngoài dạo phố được? Hơn nữa, quần áo
thường ngày của Tường Vân Nam đều là

hàng hiệu, còn quần áo trên người của
người phụ nữ kia chẳng có tên tuổi gì cả!”

Có người định nói thêm thì đột nhiên
bị âm thanh ồn ào ð bên ngoài cắt ngang.

Chuyên gia trang điểm hoàn thành
xong nhiệm vụ thì kinh ngạc nhìn tôi: “Đẹp
quá đi! Cô Thẩm, nét mặt của cô thật là
tinh xảo, làn da của cô được chăm sóc thật
tôt”

Tôi chỉ mỉm cười, sau đó lại nhìn thấy
một nhóm người bước vào từ bên ngoài
phòng thay đồ, người đứng đầu là một phụ
nữ khoảng chừng bốn mươi tuổi.

Tâm trạng của cô ta không được tốt:
“Vân Nam của chúng tôi còn chưa tới, ai
cho phép các người tự tiện đổi thành người
khác?”

“Chị Trần, không phải chị nói Tường
Vân Nam bị bệnh sao? Hôm nay cô ta
ông đến thì chúng tôi phải quyết định

tìm người đề thay thế thôi!” Đó là Lâm Gia
Hân, trường phòng tài vụ.

 

**********

Truyen.one xin giới thiệu tới bạn đọc truyện

Bác Sĩ Thiên Tài Giang Bắc Minh

**********

Người phụ nữ được gọi là “chị Trần”
lạnh lùng nhìn tôi với vẻ mặt khinh thường:
“Vân Nam đúng là bị bệnh, nhưng tôi đã
nói sẽ không dẫn cô ấy đến đây đâu? Vậy
mà xem kìa, chưa gì các người đã tìm
người khác thay thế rồi, nghĩ rằng chỉ cần
trang điểm là có thể so sánh với Vân Nam
của chúng tôi sao? Chỉ sao chép bừa bãi
mà thôi!”

Cô ta nói xong thì lập tức nhìn trợ lý
đằng sau: “Ra xe gọi Vân Nam vào đây đi,
đề chuyên gia trang điểm và nhà tạo mẫu
chuẩn bị cho Vân Nam.”

Cả chuyên gia trang điểm và nhà tạo
mẫu đều cảm thấy ngượng ngùng: “Chị
Trần, chúng tôi đều sắp xếp xong hết rồi,
mọi người đều đã đồng ý để cô Thẩm đây
ghi hình cho quảng cáo lần này. Chúng tôi

cũng đã thay đồ và trang điểm xong, sẵn
sàng để quay rồi, nếu bây giờ làm lại thì sẽ
rất tốn thời gian.”

“Thời gian của mấy người quý giá đến
mức nào? Chẳng lẽ thời gian của chúng tôi
không quý giá hay sao? Bộ trang điểm và
tạo hình khó lắm hả? Mấy người thật sự
cho rằng có thể dùng người khác đề thay
thế Vân Nam quay đợt quảng cáo cao cấp
của Tập đoàn Phó Thiên à?” Trần Linh giếu
cợt: “Khuôn mặt tựa Vân Nam thì nghĩ rằng
chim trĩ có thể hóa thành phượng hoàng
hay sao? Không tự thấy được thân phận
của mình như thế nào hả?”

Những lời này thật sự có thể công
kích người nghe.

“Chị Trần Linh, từ lúc nào mà chị độc
mồm độc miệng như vậy? Ai là chim trĩ và
ai là phượng hoàng?” Hoàng Nhược Vi
bước vào trong, cô ấy vỗ mu bàn tay tôi để
an ủi: “Không sao chứ?

Tôi lắc đầu với vẻ mặt bình thản, tôi đã
quen với những điều này từ bốn năm trước
rồi. truyen one chúc các bạn đọc truyện vui vẻ

Thấy Hoàng Nhược Vi xuất hiện, Trần
Linh lập tức cười khẩy: “Tôi còn tường là
người nào, hóa ra là giám đốc Hoàng. Một
người làm ở bộ phận thị trường như cô
chạy đến nơi này làm cái gì?”

Hoàng Nhược Vi vốn dĩ lăn lộn trên
thương trường nhiều năm, cho nên cô ấy
đã quen với những người như vậy rồi: “Chị
Trần Linh chỉ là một người đại diện mà thôi,
từ khi nào chị có tư cách chạy đến Tập
đoàn Phó Thiên đề làm loạn thế? Ít nhất thì
tôi vẫn là nhân viên của Tập đoàn Phó
Thiên, còn chị Trần Linh là cái thá gì? Theo
Tổng giám đốc Phó thì chị chỉ là người đại
diện của Tường Vân Nam, nói thằng ra thì
chị chẳng liên quan gì đến Tập đoàn này
cả”

“Cô..” Lồng ngực của Trần Linh như
muốn nổ tung, cô ta tức giận nói: “Xem ra
cô không định tiếp tục hợp tác với Vân
Nam của chúng tôi nữa, cho nên chúng tôi
sẽ nói chuyện này với Tổng giám đốc Phó.
Đề xem thử rốt cuộc Vân Nam của chúng
tôi có phải người của Tập đoàn Phó Thiên
hay không”

Những lời này dường như có ý xuyên
tạc lời nói của Hoàng Nhược Vi, cô ấy chỉ
lạnh lùng cười rồi nhìn nhiếp ảnh gia đang
đứng bên cạnh: “Trang điểm và tạo hình
đều đã xong, chuẩn bị quay quảng cáo
thôi. Ngoài nhân viên ở đây thì dẫn hết
những người không liên quan ra ngoài cho
tôi.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.