Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 335



Chương 335: Trờ về thủ đô (10

Anh nhìn Phó Bảo Hân rồi tự cười giễu:
“Không phải Xuân Hinh không thể sống
thiếu tôi, mà là tôi không thể sống thiếu cô
ấy. Tôi chưa bao giờ học cách yêu cô ấy
cà. Đó là lý do tại sao bấy lâu nay tôi luôn
làm tổn thương cô ấy. Không phải tôi chỉ
yêu một mình cô ấy, mà là gặp cô ấy xong
thì tôi không thể yêu ai khác được nữa. Tôi
muốn bảo vệ cô ấy. Dù có chuyện gì xảy ra
thì tôi cũng muốn bảo vệ cô ấy hết mức có
thể. Quá khứ rồi sẽ qua, tương lai mới quan
trọng, có đúng không?”

Tôi đứng sững sờ nhìn anh, trong lòng
đau đớn không thể giải thích được, ánh
mắt tôi đột nhiên hướng về chiếc nhẫn trên

ngón tay của anh. Đúng thế, anh ấy chưa

từng tháo chiếc nhẫn đó xuống.

Phó Bảo Hân không ngờ anh lại nói ra
những lời như vậy, lúc này bà ta chỉ biết im
lặng.

Bà ta đột nhiên nhìn thấy tôi, sau đó
nð một nụ cười tự giễu rồi lắc đầu rời khỏi
biệt thự.

Tôi xoay người trở lại phòng ngủ, tôi
chưa bao giờ nghĩ về tầm quan trọng của
mình đối với Phó Thắng Nam. Tôi biết anh
yêu tôi và muốn tôi cảm thấy yên lòng,
nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ tình cảm của
anh lại sâu nặng đến mức đó.

Mặc dù nằm trên giường nhưng tôi lại
không ngủ được, lúc Phó Thắng Nam bước
vào, tôi vẫn còn đang trợn tròn mắt ngơ
ngác.

Thấy anh xuất hiện, tôi vội vàng nhắm
mắt nhưng lại bị anh phát hiện ra: “Làm
sao vậy? Không ngủ được à?”

Tôi chậm chạp trả lời: “Có lẽ là do
chưa quen với căn phòng này.” Nói xong thì
tôi lập tức hối hận, bốn năm trước tôi đã
từng ngủ ở đây, sao bây giờ lại nói chưa
quen?

Anh khế nhướng mày, sau đó mỉm
cười nằm xuống cạnh tôi, anh kéo tôi vào
lòng: “Có lẽ là do anh không có ở đây.”

Tôi vừa bật cười vừa cảm thấy kinh
ngạc.

Trời tháng chín hơi se lạnh, nửa đêm
tôi mơ màng tỉnh lại vì muốn tìm một chút
hơi ấm, cho nên tôi đã nhích sát vào lòng
Phó Thắng Nam đề được anh ôm chặt.

Trái tim tôi bắt đầu càm thấy đau đớn,
không ai trong chúng ta biết được tương lai
sẽ ra sao, vì vậy hãy sống hết mình ở hiện
tại!
Ngày hôm sau.

Ánh sáng mặt trời chiếu vào phòng
ngủ qua khe cửa sổ, tôi tỉnh dậy thì lập tức
bối rối khi thấy Phó Thắng Nam đang ngồi
bên giường xử lý đống tài liệu của anh.

Tôi nói: “Phó Thắng Nam!“ Tôi vốn
tường đây chỉ là giấc mộng thì anh đã
ngầng đầu nhìn tôi với đôi mắt lấp lánh như
những vì sao, mãi một lúc tôi mới nhận ra
người đó thật sự là anh.

Anh đặt xấp tài liệu xuống rồi đứng lên
hôn tôi một cái, mỉm cười: “Lát nữa có
muốn đi chơi với anh không?”

Tôi ngơ ngác: “Đi công chuyện sao?”

Anh cười: “Vừa phải cũng vừa không
phải, thời tiết bên ngoài rất đẹp nên anh
muốn đi dạo một chút cho thoải mái.”

Tôi gật đầu đồng ý.

Phó Thắng Nam đến Giang Ninh cũng
vì chuyện quay quảng cáo của Hạ Vỹ.

Địa chỉ được chọn nằm ở ngoài trời,
Phó Thắng Nam vốn dĩ không cần đi,
nhưng vì muốn mang tôi đi giải sầu nên
mới đến đó.

Trong trường quay rộng lớn, các nhân
viên đang bận rộn chuẩn bị cho mọi thứ
trước khi quay hình. Lúc này, Phó Thắng
Nam đột nhiên nhận được một cuộc gọi.

Anh cau mày rồi trả lời với sự bực bội:
“Chưa chuẩn bị kịp sao?”

Người nghe điện thoại ở đầu dây bên
kia cũng rất căng thẳng: “Đó là dự án hợp
tác với Tập đoàn Cố Nghĩa. Tổng giám đốc
bên kia muốn nói chuyện với anh.”

Phó Thắng Nam hơi tức giận, nhưng
anh cũng không biểu hiện ra mà chỉ gật
đầu cười: “Được thôi”

Anh cúp điện thoại rồi nhìn tôi, chưa
kịp nói gì thì tôi đã lên tiếng trước: “Anh cứ
đi đi, em đi một mình cũng được mà. Nếu
anh cứ đi theo em như vậy thì người khác
sẽ nhìn em chằm chằm như con khi trong
sở thú đó.”

Đây là sự thật, nhân viên của Tập
đoàn Phó Thiên không biết Phó Thắng
Nam có vợ, cho nên khi họ nhìn thấy một
người phụ nữ bên cạnh anh thì có lẽ sẽ có
chuyện phiếm đề kể cho nhau nghe.

Anh gật đầu, sau đó gọi điện cho Trần
Văn Nghĩa đề anh ta đưa tôi đi rồi mới chịu
rồi khỏi trường quay.

Trần Văn Nghĩa theo sát sau tôi khiến
tôi cảm thấy hơi khó xử: “Tôi tự đi một
mình là được rồi, anh cứ đi trước đi.”

Anh ta lắc đầu: “Tôi có thể làm người
hướng dẫn cho cô.”

Tôi cười một cách miễn cưỡng, đi với
anh ta hay đi với Phó Thắng Nam thì cũng
đều như nhau thôi, có khác gì đâu?

May mắn thay, tôi đột nhiên nhìn thấy
một người đứng ở trước cửa trường quay
mà tôi đã lâu không gặp. Tôi ngố ngác một
lúc rồi bật cười chạy về phía trước: “Hoàng
Nhược Vi!”

Đã bốn năm không gặp, cô ấy dường
như càng ngày càng giỏi giang.

Cô ấy cực kỳ ngạc nhiên khi nhìn thấy
tôi, sau đó không đớợi tôi kịp phản ứng thì
cô ấy đã bước tới ôm lấy tôi rồi kích động
nói: “Sao lại thế này? Mấy năm nay cô ở
đâu vậy? Vì sao không nghe được tin tức gì
từ cô cả? Tôi không thể liên lạc được với
bất cứ nguồn thông tin nào của cô, cô…”

“Tôi đã trờ lại! Tôi nói xong còn
không quên nở một nụ cười với cô ấy. Cách
đây bốn năm, lúc tôi rời khỏi đây thì cũng
thay đổi tất cả các nguồn liên lạc.

Nếu không phải là người cố tình đi
điều tra thì khó mà tìm được tôi.

Hoàng Nhược Vi bình tĩnh lại, cô ấy
nhìn thấy Trần Văn Nghĩa đi theo tôi thì
cảm thấy vô cùng kinh ngạc: “Tổng giám
đốc Phó đưa cô tới đây à?”

Tôi gật đầu: “Tôi ra ngoài giải sầu một
lúc, may mà gặp được cô.” Sau đó tôi nhìn
Trần Văn Nghĩa rồi mìm cười: “Trợ lý Trần,
tôi có thể để Hoàng Nhược Vi đưa đi dạo
một vòng không?”

Nói như vậy rồi thì Trần Văn Nghĩa còn
có thể phản bác được gì nữa, đương nhiên
anh ta gật đầu: “Vậy thì tôi sẽ không làm
phiền cô. Cô chủ, nếu cô cần gì thì cứ việc
báo cho tôi biết.

Sau khi anh ta đi, tôi mới cười với
Hoàng Nhược Vi: “Cảm ơn cô đã xuất hiện,
nếu không một lát nữa tôi sẽ bị người khác
nhìn như khỉ trong sở thú.”
Cô ấy gật đầu cười: “Trợ lý Trần là
người thân cận hay đi bên cạnh Tổng giám
đốc Phó, nếu anh ta cứ đi theo cô một
cách kính trọng như vậy thì sẽ nhanh
chóng thu hút sự chú ý của người khác. Đi
thôi, tôi dẫn cô đi tham quan.”

Sau đó cô ấy lại nói đùa: “Cô cứ yên
tâm đi với tôi, tôi chỉ là một giám đốc nho
nhỏ thôi, sẽ không có ai xem cô như xem
khỉ trong sở thú đâu.”

Tôi đi theo Hoàng Nhược Vi vào
trường quay, cô ấy hỏi tôi về bốn năm qua
và giới thiệu cho tôi biết về tình hình quay
quảng cáo của Tập đoàn Phó Thiên.

Hai người chúng tôi cảm thấy rất thoài
mái.

“Giám đốc Hoàng, bộ phận tuyên
truyền nói hôm nay Tường Vân Nam bị ốm,
có lẽ không thể đến trường quay được,
hải làm sao đây? Bây giờ mọi thứ đã

chuẩn bị xong mà diễn viên lại vắng mặt,
vậy phải làm gì?”

Một cô gái nhỏ nhắn đột nhiên chạy
đến, cô ấy vội đến mức cả người xoay như
chong chóng.

Hoàng Nhược Vi cũng sửng sốt rồi
cau mày nói: “Sao có thể như vậy? Phải
mất một tuần mới có thể thiết lập trường
quay và bối cảnh quay. Bây giờ chúng ta
đều đang chờ bấm máy. Thời tiết và nhiệt
độ hôm nay rất thích hợp đề ghi hình. Diễn
viên này bị bệnh gì mà đột ngột không đến
được?”

Lúc này, vài người phụ trách ghi hình
cũng vây quanh, họ nghe được tin dữ thì
lập tức hoảng hốt, sau đó bàn tán xôn xao:
“Đoạn phim quảng cáo dự kiến sẽ phát
sóng vào ngày mai, các phóng viên và giới
truyền thông đều đã được thông báo
trước. Nếu hôm nay không quay được thì

sẽ ảnh hường đến danh tiếng của Tập
đoàn Phó Thiên.”

“Đúng vậy, nếu quảng cáo này không
được phát sóng đúng hạn thì đừng nói đến
việc tổn thất chi phí nhân công và chỉ phí
vật liệu, Tập đoàn Phó Thiên đã lên sàn
chứng khoán rồi, chỉ sợ đến lúc đó sẽ ảnh
hường đến cổ phiếu của công ty

“Tôi nghĩ Tường Vân Nam cố tình
không đến. Người nổi tiếng thì ghê lắm
sao? Ỷ mình từng hợp tác vài lần với Tổng
giám đốc Phó nên tường mình đã trờ thành
‘bà hoàng” rồi hả?”

“Đúng vậy, trước kia tôi đã cho qua
việc cô ta suốt ngày vênh váo rồi, bây giờ
công ty gặp khó khăn, vì sao cô ta lại
không tới?”

Một nhóm người vừa phàn nàn vừa lo
lắng, họ không biết phải làm gì.

Tôi thấy Hoàng Nhược Vi nhìn mình

chằm chằm thì sửng sốt: “Sao vậy?”

Cô ấy bĩu môi: “Cô không thấy cô rất
giống với Tường Vân Nam sao?”

Giọng nói cô ấy đủ to nên cả nhóm
người đang đứng đó cũng nghe thấy được,
tôi ngơ ngác một lúc lâu, tất nhiên tôi biết
chuyện đó rồi.

Tôi nhíu mày nhìn Hoàng Nhược Vi:
“Làm sao vậy?”

Cô ấy nhìn tôi bằng một ánh mắt tha
thiết: “Thẩm Xuân Hinh, cô có thề giúp tôi
một việc được không?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.