Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi

Tổng Tài Phu Nhân Có Thai Rồi – Chương 332



Chương 332: Trờ về thù đô (7)

“Không có gì, Trịnh Tuấn Anh à nếu
anh muốn biết gì thì tự mình tìm hiểu đi,
không cần phải hỏi nhiều như vậy. Đừng
trở thành một tên ngốc bị người khác lợi
dụng.”

Việc Lý Vũ Linh chết nói cho cùng thì
cũng liên lụy quá nhiều người. Lâm Diên
đáng chết nhưng nếu lúc này tôi nói ra
những chuyện đó thì tôi có khác gì cô ta
của năm xưa?

Ra khỏi nhà vào sáng sớm, nghĩa
trang lại ở cách xa trung tâm thành phố.
Thấy Tuệ Minh đang ngần người nhìn bia
mộ, tôi lên tiếng: “Tuệ Minh, chúng ta về
thôi”

Tuệ Minh gật đầu, nhìn Trịnh Tuấn Anh
rồi dừng lại một chút tự giác cất lời: “Tạm
biệt chú!”

Tôi bất ngờ một lúc, thân người cao
ráo của Trịnh Tuấn Anh hơi cứng lại, dường
như đang chìm vào ảo giác mờ miệng nói
với âm thanh hoảng hốt: “Tạm biệt.”

Dắt Tuệ Minh đi trên những bậc thềm
của nghĩa trang, cô bé bước từng bước
nhỏ nhắn chậm rãi, tôi cõng con bé lên
lưng.

Bậc thang dài dằng dặc, dường như đi
thế nào cũng không thể đến cuối cùng:
“Tuệ Minh, con có thích chú vừa rồi hay
không?”

“Cũng không phải thích, chỉ là thấy
chú ấy không giống những chú khác.” Con
nhóc mỡ miệng nói, cảm thấy như có điều
gì đó.

Tôi bật cười, dù sao cũng là người

chung huyết thống, làm thế nào cũng
không thề gạt đi được.

“Mẹ không thích chú đó sao?” Cô
nhóc ghé vào bả vai tôi, có vẻ hơi buồn
ngủ.

Tôi nghĩ ngợi một chút, lắc đầu nói:
“Không thích cũng không phải ghét, chỉ là
người đó nợ mẹ một người rất quan trọng.”

“Vâng…

Giọng nói dài vang lên, chắc là con bé
buồn ngủ rồi.

Ra khỏi nghĩa trang, Tuệ Minh đã ngủ
gục trên lưng tôi, bắt taxi ð đây cũng
không dễ dàng gì nên tôi đứng đợi bên vệ
đường một lúc.

Chiếc xe Jaguar màu đen đậu bên
đường, kính cửa sổ được lăn xuống, để lộ
gương mặt lạnh lùng của Trịnh Tuấn Anh.

“Tôi đưa cô về!”
Tôi lắc đầu từ chối: “Không cần. Vẫn
còn sớm, tôi có thể bắt taxi.”

Lâm Diên chen người ra từ băng ghế
phụ, nhìn tôi với nét mặt cười tươi như hoa:
“Cô Thầm, nơi này khó đón xe, cô lên đây
đề Tuấn Anh đưa hai người về!”

Tôi mím môi, không muốn nói nhiều
với cô ta, nói một cách thản nhiên: “Không
cần!”

“Cô đưa theo trẻ em, bắt taxi không
tiện đâu, lên đi!” Trịnh Tuấn Anh nói, ánh
mắt rơi vào Tuệ Minh.

Tôi cau mày có hơi không vui.

Cũng may cách đó không xa có một
chiếc taxi chạy tới, tôi giơ tay vẫy, sau đó
nhẹ nhàng nhìn hai người: “Xe đến rồi, cảm
ơn!”

Lên xe Tuệ Minh ngủ ngon lành, về
đến căn hộ ð chung cư Hương Uyển con

bé vẫn chưa tỉnh, đặt con bé xuống
giường, tôi dọn dẹp sạch sẽ rồi cầm điện
thoại lên chuẩn bị đặt một số đồ ăn về nhà.

Có một số cuộc gọi nhỡ trên màn
hình. Đều là của Phó Thắng Nam và John .
Hôm qua về muộn, tôi đã định báo cho
John biết mình không sao nhưng lại quên
mất.

Hôm nay không phải cuối tuần, John
chắc hẳn còn đang đi làm, tôi gửi một tin
nhắn báo bình an cho anh ấy.

Sau đó tôi gọi điện thoại cho Phó
Thắng Nam, điện thoại được kết nối, đầu
bên kia rất yên tĩnh, giọng nói đàn ông
trầm thấp vang lên: “Sáng nay bận rộn lắm
à?

Tôi ném bộ quần áo buổi sáng mặc
vừa mới thay ra vào máy giặt, đường núi
lây lội và dính đầy bùn đất.

“Đưa Tuệ Minh ra ngoài dạo một

vòng.” Dường như Tuệ Minh đã tỉnh dậy,
trong phòng có tiếng động phát ra.

Tôi đứng dậy đi vào xem xét.

“Có kế hoạch gì cho chiều nay
không?” Phó Thắng Nam ở bên kia điện
thoại hỏi.

“Có lẽ là ra ngoài đi dạo tiếp” Tuệ
Minh thức dậy, đang ngồi trên giường
nghịch cái đèn đầu giường.

Thấy tôi con bé nói: “Mẹ ơi, con đói
rồi!”

Tôi nói vào điện thoại: “Em nấu cơm
cho Tuệ Minh ăn đã, chút nữa nói chuyện
sau”

“Được!” Anh nói với giọng ấm áp.

Tắt điện thoại không bao lâu thì
chuông cửa reo lên. Có lẽ là thức ăn đã
được giao đến.

Mỡ cửa ra thấy John mang theo rất

nhiều thứ, thấy tôi mờ cửa hơi lâu nên hỏi:
“Ngủ quên à?”

Tôi cười: “Không, anh không đi làm
sao? Sao anh lại ở đây?”

Anh ấy xách túi lớn túi nhỏ đi vào bếp,
bất lực thờ dài nói: “Tủ lạnh trống trơn, nếu
tôi không đến có lẽ hai người không có gì
đề ăn?”

Tôi gật đầu, Tuệ Minh đang ôm chân
anh ấy kêu đói bụng.

Anh ấy đưa bánh kẹo vừa mua cho
Tuệ Minh, nhẹ nhàng nói: “Tuệ Minh con
ăn trước một chút đi rồi chú nấu đồ ăn cho
con nhé!”

Rồi ngước mắt lên nhìn tôi: “Sáng nay
em đi đâu?”

“Em đến nghĩa trang.” Tôi nói rồi cùng
anh ấy cất đồ vào tủ lạnh: “Em đã gặp
Trịnh Tuấn Anh và Lâm Diên ở nghĩa trang
sáng nay”

Ngừng một chút, tôi nói: “Hình như
Lâm Diên có thai.”

Anh ấy dừng động tác tay lại, cau
mày: “Con của Trịnh Tuấn Anh?”

Tôi nhún vai: “Có thể!” Nhìn ở bên
ngoài thì chắc là vậy.

Anh ấy nhìn Tuệ Minh, hơi mím môi, hạ
giọng nói: “Đừng bao giờ cho anh ta biết
về Tuệ Minh.”

Tôi mím môi: “Có thể là anh ta đã biết
rồi, dù sao Tuệ Minh cũng có phần giống
anh ta”

“Thế này là sao? Chỉ cần em không
nói, không thừa nhận, anh ta làm sao có
thể cưỡng chế mang Tuệ Minh đi được.”
Anh ấy hơi tức giận, chuyện của Lý Vũ Linh
nếu không phải do Lâm Diên kia thì cô ấy
cũng không băng huyết mà chết, thật ghê

Tuệ Minh được cho ăn ngon lại thêm
phần đói bụng nên yên lặng ngồi ăn bên
cạnh.

Chỉ cần John đến, phòng bếp nhất
định sẽ không liên quan gì đến tôi, điện
thoại di động vừa báo có tin nhắn đến, là
của Phó Thắng Nam: “Thủ đô đang mưa,
em ở bên đó có sao không? Đi ra ngoài
nhớ mang theo ô.”

Tôi mỉm cười, không khỏi cảm thấy
người đàn ông này hơi đáng yêu và đáp:
“Ừm, em biết rồi.”

Phó Thắng Nam nói: “Mặc áo ấm vào,
chờ mấy ngày này kết thúc thì anh sẽ đến
thăm em”

Tôi: “Được!”

Phó Thắng Nam nói: “Nhớ anh
không?”

Tôi: “Có!”

Phó Thắng Nam: “Anh cũng nhớ em.”

Tôi bật cười, John đã nấu đồ ăn xong
và gọi tôi. Tôi gật đầu sau đó nhắn lại, rồi
đặt điện thoại xuống và bế Tuệ Minh vào
bếp.

Vào buổi chiều.

John nói là muốn dẫn Tuệ Minh đi
chơi, tôi hơi mệt nên ở lại căn hộ trong
chung cư Hương Uyền đề nghỉ ngơi.

Không lâu sau khi hai người rời đi, tôi
hầu như không thể chợp mắt được, sau khi
tỉnh lại cảm thấy thân thể hơi khó chịu.

Bên ngoài trời đã có sương mù, tôi
cảm thấy hơi chán nản. Thật đúng là
không thể ở một mình được, rất buồn
chán.

Sau khi rửa mặt sạch sẽ, cô đi ra
ngoài với một chiếc ô.

Mưa lất phất khiến cho thành phố
Giang Ninh rất đẹp, giống như một bức
tranh thuỷ mặc, đi ngang qua các con phố,
mọi thứ đã có nhiều thay đổi.

Trong bốn năm này, có những thay đồi
đủ lớn để khiến cho người ta xuýt xoa,
những tòa nhà văn phòng được tân trang
lại, xung quanh là các cao ốc xa hoa và
cửa hàng đang mọc lên san sát. Nơi này
chắc đã sớm trờ thành trung tâm thành
phố.

Lặng lẽ đứng một lúc, tôi trờ lại đây
một lần nữa sau bốn năm, nhưng tâm
trạng đã khác.

Trời vẫn còn sớm, tôi đang ngồi ở
quảng trường rộng lớn có người qua lại hai
bên đường, có những đôi tình nhân nắm
tay nhau nói cười, cũng có những cụ già
đang dắt tay nhau đi dạo.

Thời gian dường như trôi đi nhanh
hơn.

Lúc Phó Thắng Nam ngồi xuống bên
cạnh tôi, tôi đã hơi bất ngờ thấy anh cười,
tôi không khỏi nói: “Không phải ở thủ đô
sao?”

Anh cười: “Anh tường em còn ở Hoàng
An, không nghĩ rằng em quay trờ về thành
phố Giang Ninh. Sao em không nói cho
anh biết?”

 


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.