Thịnh Thế Đích Phi

Thịnh Thế Đích Phi – Chương 432: Kết cục của Du Vương



Edit: Theresa Thai

Beta: Sakura

Con ngươi của Mặc Tiểu Bảo đảo một vòng, cười híp mắt nói: “Có, ta đã nói với ngươi….” Dán vào bên tai Tần Liệt, Mặc Tiểu Bảo thầm thì to nhỏ. Nghe hắn ta nói xong, khóe mắt Tần Liệt co rút một cái, hỏi: “Được không?”

“Tuyệt đối không thành vấn đề. Ngươi chờ xem kịch vui đi.” Mặc Tiểu Bảo cười híp mắt nói.

Tần Liệt trầm mặc một lát, nói một cách thành khẩn: “Làm người quá thất đức sẽ có báo ứng.”

Mặc Tiểu Bảo vứt cho hắn ta một cái liếc mắt, “Đừng nói giống như ngươi không có hứng thú vậy.”

Tần Liệt im lặng, hai người song song liếc nhau, không hẹn mà cùng lộ ra một nụ cười ý vị thâm trường. Mặc Tiểu Bảo vui sướng đụng ngã Tần Liệt, dùng sức hành hạ gương mặt tinh xảo nhìn giống mình như đúc, “Huynh đệ tốt, ta liền biết ngươi cũng cảm thấy thú vị mà.” Cho nên nói, có thể sinh sống trong Định Vương phủ, còn có thể sống rất tốt, thì ai cũng không phải là người tốt gì.

Mặc Tiểu Bảo mới vừa thương lượng với Tần Liệt xong, bên ngoài liền vang lên một chuỗi tiếng bước chân lộn xộn. Mặc dù thủ vệ trong nhà này không ít, nhưng trong lúc hành động đều cực kỳ cẩn thận, nếu không phải Mặc Tiểu Bảo và Tần Liệt luôn thời khắc chú ý đến động tĩnh bên ngoài thì cơ hồ không nghe thấy được tiếng bước chân gì. Mà người duy nhất có thể đi lại lớn tiếng như thế chắc cũng chỉ có mỗi mình Mặc Cảnh Lê thôi. Mặc Tiểu Bảo liếc Tần Liệt một cái, thật nhanh nhảy lên xà nhà, biến mất qua cái lỗ nhỏ bình thường trên xà nhà.

Mặc Tiểu Bảo mới vừa biến mất, cửa phòng đã bị người ở bên ngoài đạp một cước mở ra. Đứa bé đang nằm ngủ trên giường bị tiếng động lớn này làm giật mình, cái miệng nhỏ nhắn mếu máo lại bắt đầu cất tiếng khóc lớn lên.

Thấy đứa bé khóc đến tê tâm liệt phế, Tần Liệt cũng chỉ cảm thấy mồ hôi lạnh ứa ra. Nhưng hắn thật sự không biết dỗ con nít, lúc nãy tiểu tổ tông này chính là do Mặc Tiểu Bảo dỗ ngủ ah.

“Câm miệng!” Cả người Mặc Cảnh Lê đều là áp suất thấp, lạnh giọng quát. Tần Liệt liếc mắt, “Có bản lãnh ngươi tới dỗ đi, ngươi có bệnh sao, không biết trẻ con rất khó dỗ ư?”

Mặc Cảnh Lê mới vừa ăn thiết thòi lớn ở chỗ Mặc Tu Nghiêu, trở về lại bị Tần Liệt châm chích, thần sắc trên mặt càng trở nên khó coi. Mặc Cảnh Lê xông lên trước, một tay xách Tần Liệt lên thần sắc âm lãnh nói: “Ngươi muốn chết sao?” Tần Liệt không chút khách khí giơ tay lên, trực tiếp đâm thẳng vào hai mắt của Mặc Cảnh Lê, Mặc Cảnh Lê vội vàng giơ tay còn lại lên ngăn chặn, Tần Liệt tung mình lộn một vòng trên không đá văng tay của Mặc Cảnh Lê rồi lui ra xa mấy bước rơi xuống đất vững vàng, hất cằm lên nhìn chằm chằm Mặc Cảnh Lê đầy khiêu khích.

Một chiêu phản kích lưu loát của Tần Liệt khiến cho sắc mặt Mặc Cảnh Lê càng thêm khó coi. Mặc dù hắn cũng không lo lắng tiểu tử này có thể lật trời, nhưng con trai của Mặc Tu Nghiêu còn nhỏ tuổi đã lợi hại như thế, mà con trai duy nhất của mình lại……

Tần Liệt “Hừ” khẽ một tiếng nói: “Ngươi dám giết ta sao? Giết Bản Thế tử thì ngươi liền đợi chết đi.”

Thần sắc Mặc Cảnh Lê dữ tợn, “Cho dù phải chết, nhưng có ngươi chôn cùng cũng không tệ! Trẫm cũng muốn xem xem nhìn thấy con trai đã chết thì rốt cuộc Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly có thể đau lòng hay không.” Tần Liệt vỗ tay cười nói: “Ôi, Sở hoàng thật có chí khí ah. Thì ra lý tưởng của ngươi chính là muốn nhìn thấy Phụ vương và mẹ của ta đau lòng ah. Vậy thì thế nào? Cho dù ngươi giết ta, thì thiên hạ này vẫn là của Phụ vương ta, ta còn có đệ đệ còn có muội muội. Tương lai Phụ vương và mẹ của ta vẫn được hưởng tuổi già. Bản Thế tử mới cảm thấy… Có một Sở Hoàng chôn cùng, cũng không tệ ah. Nói không chừng… Dưới con nóng giận Phụ vương còn có thể chuẩn bị thêm mấy người chôn cùng với Bản Thế tử đấy. Nói thí dụ như tên… Mặc Túc Vân kia, nói không chừng còn có Mặc Tùy Vân nữa. Một mình Bản Thế tử đổi lại ba đời Sở hoàng vẫn rất có lời.”

“Ngươi thật sự không sợ chết?” Mặc Cảnh Lê nhìn chằm chằm Tần Liệt nói.

Tần Liệt cười híp mắt cười nói: “Chắc can đảm hơn Sở hoàng ngươi một chút xíu đi. Sở Hoàng có thể thử xem xem, giết Bản Thế tử xong ngươi còn có thể ra khỏi Ly thành hay không. Nha… Còn có Tiểu Vương tử Nam Chiếu nữa, nói không chừng ngươi có thể lấy nó làm lợi thế.” Sắc mặt Mặc Cảnh Lê vẫn khó coi, nhưng sát khí trên người đã bắt đầu dần dần thu lại. Trong lòng hắn rất rõ ràng, đứa bé Nam Chiếu kia chỉ có thể làm gia tăng thêm lợi thế trong những lúc không tính là quan trọng thôi, nếu thật sự giết Mặc Tiểu Bảo, thì lửa giận của Mặc Tu Nghiêu tuyệt đối không phải là một Tiểu Vương tử Nam Chiếu có thể dập tắt được.

Hừ một tiếng lạnh lùng, rốt cuộc Mặc Cảnh Lê phẩy tay áo bỏ đi, “Ngươi dỗ nó yên lặng cho trẫm. Bây giờ trẫm không thể giết ngươi, nhưng cũng không có nghĩa không thể đánh ngươi thành tàn phế!”

“Bản Thế tử thật sợ hãi.” Tần Liệt nói không có một chút thành ý nào, không hề để ý tới Mặc Cảnh Lê đang tức giận rời đi vội vã, đi tới bên giường bắt đầu hơi có chút vụng về dỗ tiểu bảo bảo vẫn còn đang khóc nức nở.

Trong Định Vương phủ, Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly cũng không vội vã đi tìm Mặc Tiểu Bảo. Chuyện lần này, vốn là một cuộc khảo nghiệm dành cho Mặc Tiểu Bảo, nếu không, muốn giết Mặc Cảnh Lê căn bản không cần phức tạp như thế, đã giải quyết xong từ lâu rồi.

Trong một phòng giam hơi u ám trong Vương phủ, Mặc Cảnh Du trầm mặc ngồi trên một chiếc ghế rộng rãi, nhìn Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly đang ngồi ở đối diện, trong lòng hơi lo lắng không yên, thật lâu sau, mới không nhịn được hỏi: “Các ngươi thật sự không lo lắng cho an nguy của Tiểu Thế tử sao?”

Mặc Tu Nghiêu nhìn hắn ta một cái, rồi cúi đầu vừa tiếp tục xem hồ sơ trong tay, vừa lạnh nhạt nói: “Nếu như nó bị Mặc Cảnh Lê làm bị thương dễ dàng như vậy, thì nó cũng không xứng làm Thế tử Định Vương phủ.” Mặc Cảnh Du cau mày, hắn đã tận mắt thấy Mặc Tiểu Bảo bị trúng thuốc ngất đi sau đó bị Mặc Cảnh Lê mang đi. Nhưng Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly bình tĩnh lại khiến cho hắn mơ hồ cảm thấy có gì đó không đúng, trong thiên hạ không có cha mẹ nào không lo lắng cho sự an toàn của con cái cả, trừ phi đã chắc chắn biết đứa con đó không bị nguy hiểm gì.

“Thế tử thật sự ở trong tay Mặc Cảnh Lê.” Mặc Cảnh Du nói.

Mặc Tu Nghiêu gật đầu nói: “Cái này thì Bản vương biết, nếu không, ngươi cho rằng tại sao Bản vương phải thả Mặc Cảnh Lê đi. Hiện tại Bản vương không có hứng thú với chuyện bày, Mặc Cảnh Du, nói cho Bản vương tất cả cứ điểm của Đại Sở, còn có của Mặc Cảnh Lê ở Ly thành.”

Mặc Cảnh Du ngẩn ra, trầm giọng nói: “Chuyện này không liên quan đến Đại Sở, hợp tác với Mặc Cảnh Lê là chuyện của riêng Bản vương.”

Mặc Tu Nghiêu nhướng mày cười một tiếng nói: “Cái này thì ngươi không cần giải thích với Bản vương, Bản vương muốn danh sách tất cả cứ điểm cùng với mật thám của hoàng thất Đại Sở và Mặc Cảnh Lê mà ngươi biết.” Rốt cuộc hoàng thất Đại Sở ẩn giấu bao nhiêu mật thám và lực lượng ngầm trong dân gian, thì cho dù là Định Vương phủ cũng không thể biết hết hoàn toàn. Nếu như không có những lực lượng này, thì Mặc Cảnh Lê căn bản không thể nào gây ra nhiều chuyện như vậy ở Ly thành.

“Bản vương chỉ là Vương gia tôn thất, những thứ này chỉ có Mặc Cảnh Lê tự mình biết thôi.” Mặc Cảnh Du nói.

Mặc Tu Nghiêu lắc đầu, căn bản không tin lời của hắn ta, cười nói: “Nhưng Bản vương cảm thấy, chắc có rất nhiều chuyện mà ngay cả Mặc Cảnh Lê cũng không biết. Người biết được chân chính hẳn là… Thái Hoàng Thái hậu mới đúng. Hơn nữa lần này ngươi đến Ly thành, Thái Hoàng Thái hậu không thể nào không nói cho ngươi một chút nào.”

Mặc Cảnh Du sửng sốt, cúi đầu trầm mặc không nói.

Mặc Tu Nghiêu lười biếng dựa vào ghế bành, thản nhiên nói: “Lúc Mặc Cảnh Kỳ còn tại thế đã sắp xếp không ít mật thám vào Tây Bắc, những chuyện này tất nhiên Mặc Cảnh Lê không biết. Nhưng mà… Thái Hoàng Thái hậu chắc chắn biết. Vốn Bản vương cũng không tính để ý tới, dù sao… Thiên hạ không có tường nào mà gió không lọt qua được, cho dù diệt trừ hết những thứ này, thì vẫn sẽ có người vót nhọn đầu chui vào trong. Có điều lần này… Chuyện của Mặc Cảnh Lê đã nói cho Bản vương một đạo lý rất quan trọng, nhân từ nương tay chỉ rước lấy rắc rối lớn. Cho nên, Bản vương quyết định vẫn nên quét dọn những con sâu này sạch sẽ một chút, lại thường xuyên phun thuốc trừ sâu, phóng hỏa đốt một lần, nói không chừng sau này sẽ không còn sâu nữa đi.”

Khóe miệng Mặc Cảnh Du không khỏi co rút, ngươi còn nói nhân từ nương tay, vậy thì người trong khắp thiên hạ đều đã là Bồ Tát sống hết rồi.

“Từ khi mới bắt đầu… Rốt cuộc ngươi muốn đào mật thám của Đại Sở ở Tây Bắc, hay muốn bắt Mặc Cảnh Lê?” Hồi lâu sau, rốt cuộc Mặc Cảnh Du mở miệng hỏi. Mặc Tu Nghiêu sờ lên cằm, hỏi một cách ung dung thong thả: “Tại sao Bản vương không thể muốn cả hai chứ? Lá gan của lão yêu bà Đại Sở kia cũng không nhỏ, lấy cái này để đưa ra điều kiện với Bản vương. Trong vòng hai mươi năm Mặc gia quân không được tiến công Giang Nam ư? Sao bà ta lại nghĩ ra điều kiện đáng yêu như vậy chứ?”

Giờ Mặc Cảnh Du mới hiểu được, tất cả những chuyện xui xẻo này đều bắt nguồn từ Thái Hoàng Thái hậu tự chủ trương. Hắn căn bản không biết Thái Hoàng Thái hậu còn đề cập với Mặc Tu Nghiêu điều kiện như vậy, rất rõ ràng, Thái Hoàng Thái hậu vẫn đề phòng hắn. Thở dài, Mặc Cảnh Du nói: “Chuyện này ta không biết, ngay cả chuyện này mà Thái Hoàng Thái hậu cũng không nói cho ta, thì ngươi cảm thấy ta sẽ biết danh sách mật thám của Đại Sở ở Tây Bắc sao?”

Mặc Tu Nghiêu cười lạnh, “Nếu ngươi không biết, thì ngươi sẽ dám đi chuyến này sao?”

Mặc Cảnh Du lại trầm mặc một lần nữa, một lúc lâu sau mới ngẩng đầu lên hỏi: “Nếu ta nói, thì có thể nhận được lợi ích gì?” Mặc Tu Nghiêu cười chân thành nhìn hắn ta nói: “Ngươi có thể không cần chịu hình.” Mặc Cảnh Du lắc đầu, nói: “Không được, ngươi phải bảo đảm tính mạng của ta được an toàn. Mặc dù ta đã đồng ý làm việc cho Mặc Cảnh Lê, nhưng thật ra ta cũng không có làm gì. Cho nên, hẳn là cũng không đắc tội với Định Vương phủ đi? Ta có thể nói cho ngươi biết chỗ mà Tiểu Thế tử đang ở bây giờ, nhưng ngươi phải bảo đảm an toàn của ta, thả ta rời khỏi Tây Bắc.”

Mặc Tu Nghiêu cười như không cười nhìn hắn ta nói: “Không có làm gì? Ép buộc Tiểu Hoàng đế Đại Sở lừa gạt Mặc Tiểu Bảo đi ra ngoài, có tính là làm cái gì hay không?”

Mặc Cảnh Du chợt trợn to hai mắt, “Làm sao ngươi……”

Mặc Tu Nghiêu vẫy vẫy tay, cửa ở gần phòng giam bị mở ra, một thiếu niên mười hai tuổi mặc Long bào minh hoàng đi vào, nhìn Mặc Cảnh Du khẽ kêu: “Du Vương thúc.”

Mặc Cảnh Du không dám tin nhìn chằm chằm Mặc Tùy Vân, “Là ngươi… Là ngươi nói cho Mặc Tu Nghiêu?” Chỉ nhìn bộ dáng của Mặc Tùy Vân thì cũng biết nó không phải chịu khổ gì rồi, nói cách khác, người của Định Vương phủ cũng không có ép buộc nó. Thậm chí hắn còn thấy được một tia thần sắc vui sướng và cười trên sự đau khổ của người khác ở trong mắt Mặc Tùy Vân, điều này khiến cho Mặc Cảnh Du phải suy nghĩ kỹ lại, có lẽ mình đã vẫn luôn xem nhẹ Tiểu Hoàng đế luôn bình thường trước mắt này.

Mặc Tùy Vân mở to hai mắt, hơi uất ức nhìn Mặc Cảnh Du nói: “Du Vương thúc, thật xin lỗi. Cháu không muốn chết, càng không muốn chết cùng với thúc. Cháu rất sợ… Rất sợ Định Vương thúc ah. Không phải mọi người vẫn đều nói với cháu Định Vương thúc rất lợi hại sao, vậy tại sao còn muốn cháu đi bắt con trai của thúc ấy chứ? Sẽ chết người đó!”

Mặc Cảnh Du tức đến muốn hộc máu, hiện tại hắn nơi nào còn có thể chưa nhìn ra, tiểu tử này căn bản là giả heo ăn cọp mà. Mặc Cảnh Du cắn răng, “Mặc Tùy Vân, ngươi có biết ngươi đang làm gì không?”

Mặc Tùy Vân do dự một chút, vẫn gật đầu.

Mặc Tu Nghiêu lười biếng nói: “Đứa bé này có thể hiểu rõ mình đang làm gì hơn ngươi đó. Ngươi cho rằng Bản vương làm cách nào mà biết được đêm nay các ngươi muốn làm gì chứ? Trầm Dương lại làm sao mà biết trước được trong đại điện có Băng Ngọc Lan đây?”

“Là ngươi?” Mặc dù biết mình bị Mặc Tùy Vân bán, nhưng Mặc Cảnh Du vẫn không thể tin được, Mặc Tùy Vân lại bắt đầu hợp tác với Định Vương phủ sớm như vậy rồi, “Ngươi… Hợp tác với Định Vương phủ, ngươi cũng không sợ lột da bảo hổ sẽ chết sao?”

Mặc Tùy Vân giương mắt nhìn Mặc Cảnh Du, nói một cách nghiêm túc: “Du Vương thúc, không hợp tác với Định Vương phủ, thì cháu chỉ có chết, hợp tác với Định Vương thúc, thì đến cùng cháu vẫn còn có cơ hội sống sót, sống sót mới có cơ hội lật ngược tình thế.” Nhìn Mặc Tùy Vân thật kỹ một cái, rốt cuộc Mặc Cảnh Du vô lực ngã ngồi xuống ghế, bộ dáng không còn lời nào để nói nữa. Mặc Tu Nghiêu phất tay một cái ra hiệu cho người ta đưa Mặc Tùy Vân về. Trong phòng giam lại yên tĩnh trở lại một lần nữa, Mặc Cảnh Du nhìn Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly, cười khổ nói: “Định Vương quả thật là có thủ đoạn mưu kế cao, trong lúc giơ tay lên cũng là lúc có thể đùa giỡn người trong thiên hạ trong lòng bàn tay.” Mặc Tu Nghiêu khẽ nhướng mày, không nói gì. Mặc Cảnh Du nhìn hắn ta nói: “Từ khi bắt đầu, ngươi cũng đã biết Mặc Cảnh Lê muốn xuống tay với Thế tử Định Vương rồi. Hơn nữa còn biết hắn ta muốn làm gì, như vậy… Thế tử Định Vương bị Mặc Cảnh Lê bắt được dễ dàng như vậy chỉ sợ cũng đã được thiết kế tốt đi?”

Sau khi đột nhiên phát hiện hết thảy tất cả đều bị người khác nắm trong lòng bàn tay, ngược lại Mặc Cảnh Du lại thanh tỉnh. Bất chợt nhớ tới lúc Mặc Tu Nghiêu đã chết mà sống lại lần trước, Mặc Cảnh Lê và Lôi Chấn Đình cũng đều không có nhìn ra manh mối gì, trong lòng lập tức trầm xuống, nói: “Bị Mặc Cảnh Lê bắt đi căn bản cũng không phải là Thế tử!” Vô luận cha mẹ nào, vào lúc con trai bị bắt đi cũng sẽ không thể bình tĩnh ung dung như thế, chỉ sợ trong bóng tối đã có vô số người bảo vệ.

Mặc Tu Nghiêu khẽ thở dài, nhìn Mặc Cảnh Du hơi tiếc hận nói: “Mặc Cảnh Du, ngươi vẫn luôn là người thông minh, chỉ tiếc… Ngươi làm ra chuyện hồ đồ ngay trên địa bàn của Bản vương. Thật sự ép buộc Bản vương phải động tới ngươi. Rốt cuộc Mặc Cảnh Lê đã có ngươi lợi ích gì khiến ngươi dám đối nghịch với Bản vương?”

Sắc mặt Mặc Cảnh Du tái nhợt, nhắm mắt lại trầm giọng nói: “Ngọc Tỷ Truyền Quốc.”

“Ngọc Tỷ Truyền Quốc?” Mặc Tu Nghiêu rất có hứng thú nhíu mày, nghiêng đầu nhìn nhìn Diệp Ly hỏi: “A Ly, nàng thích Ngọc Tỷ Truyền Quốc không?” Diệp Ly mỉm cười nhìn hắn, “Ngọc Tỷ Truyền Quốc? Có tác dụng gì?”

“Hình như cũng không có tác dụng gì.” Mặc Tu Nghiêu trầm ngâm một lát, “Chỉ là lớn hơn Ấn của Định Vương phủ một chút thôi.” Diệp Ly lắc đầu, “Chàng ngại nhỏ, thì có thể lấy Cửu Long Trấn Quốc ra rồi khắc chữ ‘Định Vương phủ’ lên.” Mặc Tu Nghiêu đồng ý gật đầu, hắn không có chút hứng thú nào với Ngọc Tỷ Truyền Quốc gì đó kia, hơn nữa… Khối Ngọc Tỷ trong tay Mặc Cảnh Lê cũng không được xưng là Ngọc Tỷ Truyền Quốc gì, mà nhiều nhất chỉ có thể coi là Ngọc Tỷ truyền đời của Đại Sở thôi. Nếu như hắn có hứng thú, thì liền trực tiếp đăng cơ khai quốc, rồi tùy tiện tìm khối Ngọc khắc thành Ngọc Tỷ, như vậy cũng có thể truyền lưu bách thế.

Nụ cười của Mặc Cảnh Du hơi khổ sở, không phải ai cũng đều có năng lực và quyết đoán như Mặc Tu Nghiêu. Với một người có dã tâm với ngôi vị Hoàng đế, thì Ngọc Tỷ Truyền Quốc tuyệt đối là hấp dẫn không ai có thể chống cự. Huống chi, điều kiện mà Mặc Cảnh Lê đã hứa với hắn cũng không chỉ đơn giản là Ngọc Tỷ Truyền Quốc, mà còn nhiều hơn nữa, nên mới khiến cho hắn phải đồng ý.

Mặc Tu Nghiêu nhìn hắn ta, nói một cách bình thản: “Chỉ có mỗi một cái Ngọc Tỷ Truyền Quốc hẳn vẫn còn chưa đủ để có dũng khí đối nghịch với Bản vương, còn có gì khác không?” Mặc Cảnh Du không nói, không phải đến bây giờ hắn còn muốn giấu Mặc Tu Nghiêu, mà là thật sự không thể nói. Nói ra, hắn cũng chỉ có một cái chết.

Nhìn bộ dáng cắn chết không chịu mở miệng của hắn ta, Mặc Tu Nghiêu cười lạnh một tiếng nói: “Ngươi cho rằng ngươi không nói, Bản vương liền không điều tra được sao?”

Sắc mặt Mặc Cảnh Du tái nhợt, rốt cuộc cúi đầu thấp xuống, giọng nói khàn khàn: “Nếu Vương gia đã biết rồi, thì còn cần gì phải hỏi nữa chứ?”

Mặc Tu Nghiêu nhìn chằm chằm hắn ta, nói: “Bản vương chỉ là không rõ… Bản thân ngươi là tôn thất của Đại Sở, vậy tại sao phải chỉ vì mấy chục vạn lượng bạc trắng mà bán quốc gia của mình đi. Trong hai năm đó, những dân chúng bị tàn sát ở phương Bắc kia, có ít nhất một nửa phải tính lên đầu của ngươi đi?” Sắc mặt của Mặc Cảnh Du trắng bệch, khóe môi khẽ run, nhắm mắt lại một hồi lâu mới thở dài mở miệng nói: “Vì sao… Ta cũng không biết vì sao. Có lẽ là vì tranh giành một hơi đi. Rõ ràng đều là con trai của Phụ hoàng, vậy mà hai tên ngu ngốc Mặc Cảnh Kỳ và Mặc Cảnh Lê kia phá hủy Đại Sở thành chia năm xẻ bảy, nhưng bọn chúng vẫn có thể thay phiên cầm quyền, cho dù Mặc Cảnh Kỳ là bị Mặc Cảnh Lê giết chết, so với việc để cho những người ngoài như chúng ta cầm quyền, thì Thái Hoàng Thái hậu vẫn tình nguyện dễ dàng tha thứ chỉ giam lỏng con trai của bà ta thôi. Vì quyền lực, bọn họ lục đục với nhau, mà những người luôn cực khổ suy nghĩ cho Đại Sở như chúng ta, thì lại bề ngoài có thân phận tôn quý nhưng trên thực tế lại ngay cả muốn mua một món đồ chơi nhỏ thôi thì cũng không đủ. Cuộc sống như vậy… không phải Định Vương cũng đã chịu đựng rồi sao? Nếu không phải bản thân Định Vương phủ đã phú khả địch quốc, thì những năm đó, Định Vương phải sống những ngày thế nào?”

“Ngươi cảm thấy ngươi thông minh hơn Mặc Cảnh Kỳ và Mặc Cảnh Lê?” Mặc Tu Nghiêu cười lạnh một tiếng, hỏi.

Mặc Cảnh Du giơ tay lên che mắt, chán nản nói: “Vốn ta cũng cho là như vậy, nhưng hiện tại… Ta cũng không biết.” Hắn cũng không phải là quân bán nước mất trí, trong một giây hồ đồ ban đầu cũng đã đúc thành sai lầm không thể vãn hồi. Chờ đến lúc hắn tỉnh ngộ lại thì Đại Sở đã dời về phía Nam rồi, mấy năm nay hắn phụ tá Mặc Cảnh Lê cũng được coi như là cẩn trọng, đáng tiếc bởi vì thân phận hoàng thất của hắn mà Mặc Cảnh Lê vẫn luôn luôn đề phòng hắn. Mà hôm nay… Rốt cuộc vẫn có người muốn lật lại các khoản nợ đó sao?

Trong khoảng thời gian ngắn, Mặc Cảnh Du lộ ra vẻ hơi nản lòng thoái chí, giương mắt nhìn Mặc Tu Nghiêu nói: “Ngươi muốn biết gì, ta sẽ nói hết cho ngươi biết. Ngươi muốn xử trí ta như thế nào… Tùy ngươi. Chỉ là… Con cái của ta đều vẫn còn ở Đại Sở, ta hy vọng Định Vương phủ có thể bảo đảm an toàn cho chúng. Không cầu vinh hoa phú quý, chỉ cầu chúng được bình an.” Nói xong những lời này, trong nháy mắt Mặc Cảnh Du giống như già đi mấy tuổi.

Mặc Tu Nghiêu trầm ngâm một lát, rồi gật đầu đồng ý.

Mặc Cảnh Du hiểu rõ Mặc Tu Nghiêu, mặc dù quỷ kế đa đoan làm cho địch nhân hận đến nghiến răng nghiến lợi, nhưng khi chân chính đưa ra hứa hẹn thì luôn luôn tuân giữ lời hứa, Mặc Cảnh Du gật đầu nói: “Ngươi cầm giấy bút đến đây đi. Ta chỉ có thể nói cho ngươi biết những gì ta biết thôi, chưa chắc Thái Hoàng Thái hậu sẽ nói toàn bộ cho ta biết.”

Một lát sau, Mặc Tu Nghiêu và Diệp Ly cầm lấy tin tức mà Mặc Cảnh Du đã cung cấp đi ra khỏi phòng giam. Trong phòng giam, Mặc Cảnh Du vẫn ngồi ở trên chiếc ghế rộng rãi, cả người không nhúc nhích giống như không còn thở nữa. Kết cục của Mặc Cảnh Du đã được sớm quyết định, với kẻ phản quốc, vô luận là Mặc Tu Nghiêu hay Định Vương phủ thì xưa nay đều nghiêm trị không tha, vô luận hắn ta có khai hay không thì cũng chỉ có một con đường chết, mà bây giờ, đã không còn ai sẽ để ý đến sự sống chết của hắn ta nữa.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.