Lạc Mất Cô Dâu Xung Hỉ

Lạc Mất Cô Dâu Xung Hỉ – Chương 993



Nhóm FB: Đọc Truyện Online Miễn Phí Hằng Ngày – VietWriter

*********************************

Lúc này, Vương Tử Ninh đã đi thẳng vào ngõ cụt rồi.
Nhẫn nhịn suốt một thời gian dài ở cầu thang lại chỉ chờ được một con chuột cống1 khổng lồ, làm sao Vương Tử
Ninh có thể chấp nhận được?
Cô ta xông thẳng ra.
“Lăng Tư Kỳ!”
Vương Tử Ninh hằn học bư0ớc ra, còn chưa xông đến trước mặt Lăng Tư Kỳ đã bị vệ sĩ bên cạnh cô cản lại.
Lăng Tư Kỳ lạnh lùng nhìn Vương Tử Ninh, không nói g1ì.
Vương Tử Ninh đã chui vào ngõ cụt, ánh mắt hằn học đến mức có thể bắn ra độc.
Cô ta chỉ vào Lăng Thiên Thần rồi lạnh lùn2g chất vấn: “Nó là ai?”
Lăng Thiên Thần nhìn đồ lẳng lơ để tiện dám quát mẹ mình, sự ngang ngạnh của nhà họ Đế trong cơ thể cậu bé
6bùng lên. Cậu ưỡn khuôn ngực nhỏ lên, há miệng chuẩn bị bật lại đồ lắng lợ để tiện kia, ai ngờ lại bị mẹ ngăn lại.
Lăng Tư Kỳ nhẹ n9hàng vỗ lưng bé con rồi hờ hững nói: “Không phải mẹ đã nói với con là đừng để tâm đến người
không liên quan đến mình à? Không phải người ta hỏi cái gì thì con cũng phải trả lời cái đó.”
Nghe mẹ thừa nhận rằng mẹ chính là mẹ mình trước mặt người phụ nữ này, bạn nhỏ Lăng Thiên Thần vui vẻ.
Khuôn mặt đang như gặp địch của bé con bỗng tươi rói.
“Vâng, con biết rồi mẹ. Ban nãy cô ta gặp bố còn khen con đáng yêu, bây giờ lại hỏi con là ai. Cô ta không thể đối
mặt với sự thật rằng mẹ chính là mẹ của con, bởi vì cô ta muốn làm mẹ kế của con.”
Nói xong, bé con nói với Vương Tử Ninh: “Cô bỏ ý định đó đi. Quan hệ giữa bố mẹ cháu rất tốt đẹp, bố cháu rất
yêu mẹ cháu, cũng rất yêu cháu. Cháu có mẹ và cũng có bố, cháu không cần mẹ kế. Cô không xứng làm mẹ kế của
cháu đâu.”
Vương Tử Ninh mở to mắt như gặp ma.
Ban nãy thằng nhóc này vẫn luôn tỏ ra rất ngoan ngoãn khi ở trước mặt anh Vân Hi, nhưng trước mặt Lăng Tư Kỳ,
nó lại biến thành một ác ma ngay lập

tức.
Vương Tử Ninh tức đến run lên, cô ta gần như run rẩy hỏi: “Nó là do cậu sinh ra? Cậu đích thân sinh ra? Đứa con
hoang mà cậu sinh ra là con trai của anh Vân Hi?”
Ngày xưa vì không có chứng cứ để kiện Vương Tử Ninh nên Lăng Tư Kỳ mới chịu thiệt như vậy, bao năm nay vất
vả nuôi con, cô đã luyện được trái tim vững như núi đá rồi.
Đối diện với người phụ nữ đã hại mình, Lăng Tư Kỳ không thể tỏ ra thân thiện nổi.
Cô mỉm cười, phong thái bạch liên hoa ập đến khiến Vương Tử Ninh nghĩ rằng, cô chính là đóa bạch liên yêu nghiệt
nhất trên trời đất này.
“Vương Tử Ninh, tôi đã nói với cậu rằng con trai tôi không phải con hoang rồi. Nó có bố, có mẹ, bố mẹ nó rất yêu
thương nó. Nó có một gia đình hạnh phúc, cậu bị điếc hay là bị ngu mà sao mãi vẫn không thủng được thế?”
“Tôi hỏi cậu, nó có phải con ruột của cậu không?” Vương Tử Ninh gần như phát điên.

Lúc này,cửa phòng tổng thống được mở ra,Đế Vân Hi,Để Vân Tiêu,Để Cảnh Thiên và Chiến Lệ Xuyên bước từ bên trong ra,
Vương Tử Ninh trông thấy họ,khí thế liền xìu hẳn đi.
Đế Vân Hi bước đến bên cạnh Lăng Tư Kỳ,vệ sĩ vẫn luôn chắn trước mặt Lăng Tư Kỳ,không cho Vương Tử Ninh chạm đến góc áo
bà chủ nhà mình lập tức tránh ra.
Đế Vân Hi cúi xuống bế con trai lên,sau đó đưa tay ôm Lăng Tư Kỳ vào lòng.Một trái một phải,một vợ một con,nhìn là biết gia
đình ba người vô cùng hạnh phúc.

Đừng nói Vương Tử Ninh,đến giáo sư Lư Thànhnkhông biết gì,lúc này cũng đang há hốc miệng.


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.