Công Lược Trái Tim

Công Lược Trái Tim – Chương 869



Chương 869: Ngủ với tôi một đêm
Lời nói của người phụ nữ như từng bước khiêu khích từ trong ra ngoài.
Cố tình còn đụng chạm đến điểm yếu của Tông Vân Càn. Cùng là vô sinh, phụ nữ sẽ cảm thấy cơ thể mình không hoàn thiện, còn đàn ông thì lại cảm thấy xấu hổ, như thể họ bị bất lực vậy. Về một khía cạnh nào đó thì quả thật là rất khác nhau.
Sắc mặt Tông Vân Càn như tối sầm lại.
“Em vào nhà vệ sinh chút nha.” Người phụ nữ vừa mỉm cười vừa đứng lên, uyển chuyển bước đi trên đôi giày cao gót, đi về phía nhà vệ sinh, giày cao gót giẫm lên sàn đá cẩm thạch tạo nên tiếng động cộc cộc.
Thẩm Bồi Xuyên cùng người của mình theo sau mai phục ngoài nhà vệ sinh, đợi cho đến khi người phụ nữ kia đi ra, bịt miệng lại rồi lôi người đó đi.
Hành động của bọn họ đã nhanh chóng tránh được sự chú ý của người khác mà kéo người phụ nữ lên xe.
“Các người là ai… Là anh.” Người phụ nữ trầm giọng quát lớn, chưa kịp nói xong đã nhìn thấy Thẩm Bồi Xuyên. Cô ta đã từng gặp Thẩm Bồi Xuyên và biết anh ấy là người của Tông Cảnh Hạo.
Cô ta rất nhanh đã hiểu ra vấn về, cười nói: “Các anh bắt tôi cũng không có tác dụng gì đâu, tôi cũng không biết Tông Vân Càn giấu đứa trẻ đó ở chỗ nào mà.”
Cô ta vừa mở miệng đã đẩy hết mọi trách nhiệm lên trên người của Tông Vân Càn.
“Tôi chỉ là một người phụ nữ bình thường thôi, tôi không biết gì cả, tốt nhất các anh thả tôi ra đi.” Biết được mục đích của bọn họ, người phụ nữ cũng không hề hoảng sợ. Dù sao thì Tiểu Bảo cũng đang nằm trong tay bọn cô ta, đây chính điểm yếu của bọn họ, sẽ không một ai dám làm gì cô ta cả.
Thẩm Bồi Xuyên phớt lờ hết những gì cô ta nói, yêu cầu lái xe nhanh hơn.
Ngay sau đó, chiếc xe đã dừng lại tại một tòa nhà đang xây dở, đem người phụ nữ trong xe lôi ra ngoài, đường ở đây không hề bằng phẳng, mặt đất toàn là rác thải xây dựng. Cô ta vội vàng đứng lại trên đôi giày cao gót, ngẩng đầu trừng mắt nhìn người đàn ông đang lôi kéo mình: “Anh muốn chết à?”
Tính cách nghĩ gì nói ra nấy như này có vẻ hơi nguy hiểm.
Thẩm Bồi Xuyên đứng chặn tầm mắt của người phụ nữ, trầm giọng nói: “Nếu cô nói ra tung tích của Tiểu Bảo thì tôi sẽ để cho cô rời đi một cách an toàn, nếu không…”
“Tôi nói rồi mà, tôi không biết gì cả.” Người phụ nữ gằn từng chữ một.
“Được rồi, nếu cô đã không biết gì thì lại chẳng còn giá trị nữa rồi.” Thẩm Bồi Xuyên ra hiệu với người của mình, “Đưa cô ta vào trong đi.”
Một người vặn cánh tay người phụ nữ kia ra sau, kéo vào trong.
“Anh mau thả tôi ra, tự ý bắt người là phạm pháp!” Người phụ nữ hét lên chói tai.
Thẩn Bồi Xuyên bóp lấy hàm dưới để cô ta không thể phát ra âm thanh nào nữa: “Tôi muốn gọi điện thoại, chờ một lát.”
Người phụ nữ nhanh chóng bị đưa lên tầng cao nhất, cả người bị trói chặt trên mặt đất.
Tông Cảnh Hạo và Quan Kình đứng ở một bên, nghe thấy giọng nói liền chậm rãi quay đầu lại.
Thẩm Bồi Xuyên đi đến bên Tông Cảnh Hạo, nói ra những gì mà anh ấy đã nghe ngóng được: “Người phụ nữ này là đang cố đổ thêm dầu vào lửa đấy.”
“Nghĩ mà xem, đã yên ổn mấy chục năm, giờ già rồi lại đi gây chuyện, không phải là muốn tự mình tìm chết thì là gì? Chắc chắn là bị hại rồi.” Quan Kình hừ lạnh một tiếng.
Tông Cảnh Hạo liếc nhìn người phụ nữ, trầm giọng hỏi: “Con tôi đang ở đâu?”
Người phụ nữ hừ một tiếng: “Tôi không biết con của anh đang ở đâu, nhưng tôi biết nếu các người làm tôi bị thương, Tông Vân Càn nhất định sẽ báo thù cho tôi.”
Người phụ nữ ỷ vào việc trong tay có con tin mà không hề sợ hãi.
Thẩm Bồi Xuyên ngồi xổm trước mặt cô ta: “Tông Vân Càn thích nhất vẻ ngoài của cô nhỉ, nếu tôi phá hủy chút thì có sao không đây?”
Người phụ nữ đột nhiên trợn tròn mắt, khuôn mặt và dáng người này là thứ để cô ta nắm bắt lấy trái tim đàn ông, nếu không có những thứ ấy thì cô ta sẽ chẳng có gì cả. Đôi mắt cô ta có chút sợ hãi: “Anh, anh dám động đến chỗ nào của tôi, tôi sẽ trả lại hết lên trên người đứa trẻ kia!”
Thẩm Bồi Xuyên liếc mắt, không dám hành động thiếu suy nghĩ. Tiểu Bảo còn ở trong tay bọn chúng, đây là điểm yếu khiến bọn họ như bị trói buộc lại.
“Cô muốn gì? Tiền? Vậy cô đếm đi.” Quan Kình bước tới, nhìn người phụ nữ trên mặt đất: “Tông Vân Càn già rồi, những thứ có thể cho cô cũng chỉ có giới hạn thôi. Không phải cô muốn tiền à? Đếm đi xem đủ chưa.”
Người phụ nữ lại trợn mắt, biết bọn họ đã chuẩn bị chu đáo hết rồi.
“Đương nhiên là tôi muốn tiền rồi, nhưng tôi còn muốn nhiều hơn nữa, các anh có thể cho không?” Người phụ nữ mỉm cười, ánh mắt nhìn vào Tông Cảnh Hạo đứng cách đó không xa: “Anh muốn biết tung tích con của mình thì cũng không phải là không được, chỉ cần anh đưa ra được thứ đủ để có thể hấp dẫn tôi đã.”
“Nói đi, cô muốn gì?” Vẻ mặt Tông Cảnh Hạo rất khó coi, mang theo sự tàn ác mà người khác không phát hiện ra.
Người phụ nữ giãy giụa: “Cởi trói cho tôi đã. Nói chuyện như này không có tí công bằng nào cả.”
Thẩm Bồi Xuyên và Quan Kình nhìn chằm chằm về phía Tông Cảnh Hạo, muốn hỏi ý kiến của anh.
“Các anh có nhiều người như vậy, tôi chạy làm sao được cơ chứ?” Người phụ nữ cười nhạo một tiếng.
“Thả cô ta ra đi.” Tông Cảnh Hạo ra lệnh.
Thẩm Bồi Xuyên cởi bỏ dây thừng trên người cô ta. Cô ta từ trên mặt đất đứng dậy, phủi nhẹ bụi trên váy, sau đó ánh mắt lại nhìn Tông Cảnh Hạo. Cô ta nhìn anh bằng đôi mắt bối rối, nửa cười nửa mê mà nhìn anh. Thân hình cao ngất, ngũ quan hoàn hảo, khí chất lạnh lùng mà đầy kiêu ngạo, trên người như toát ra sức mạnh của kẻ thống trị.
Là một người đàn ông, anh hội tụ đủ những thứ để mê hoặc phụ nữ đến điên đảo.
Cô ta giẫm lên đôi giày cao gót, uyển chuyển từng bước đi tới trước mặt anh: “Tôi đi theo Tông Vân Càn, ông ta hứa sau khi chiếm được Vạn Việt sẽ cho tôi lên làm giám đốc, cho tôi tiền, cho tôi quyền lực. Nếu muốn tôi phản bội, anh có thể cho tôi cái gì nào?”
Cô ta không hề che giấu đi ánh mắt đánh giá anh từ đầu đến chân.
Tông Cảnh Hạo ghét nhất là bị người khác nhìn mình bằng ánh mắt như thế này.
“Thực ra, tôi cũng không cần hỏi câu này nữa.” Nói xong, người phụ nữ đặt tay lên trên vai Tông Cảnh Hạo, thổi vào tai anh: “Hay anh ngủ với tôi một đêm, tôi sẽ nói cho anh biết tung tích của con anh, được không?”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.