Công Lược Trái Tim

Công Lược Trái Tim – Chương 1058



Chương 1058: Tôi muốn hôn cô.

“Hả?” Tông Ngôn Hi sửng sốt vài giây mới phản ứng lại, cô nhanh chóng đứng dậy: “Anh không sao chứ?
Song Eun nói: “Tôi không sao.”
Tầm mắt chuyển đến cổ áo choàng tắm kéo mở của anh ta, làn da trần trụi lộ ra đỏ ửng, cô vội vàng xoay người, quay lưng về phía anh ta nói: “Mau mặc quần áo vào đi, tôi đưa anh đến bệnh viện.”
Nói xong, cô bước nhanh, đi ra khỏi phòng, khi đóng cửa còn nói thêm: “Tôi đứng ở cửa đợi anh.”
‘Cạch cạch’ một tiếng, cửa phòng đóng lại. Song Eun ngồi trên mặt đất, cũng không đứng lên ngay lập tức mà ý thức có hơi đục ngầu, chỉ cảm thấy nóng ran dù rõ ràng là điều hòa vẫn đang từ từ truyền ra những luồng gió mát lạnh. Anh ta kéo sửa lại cổ áo, dựa vào ghế sô pha để đứng dậy, cầm điện thoại trên bàn lên gọi cho Tông Ngôn Hi.
Chẳng mấy chốc cuộc gọi đã được kết nối.
“Ngôn Hi, cô quay về nghỉ ngơi đi, tôi không sao.” Song Eun nói.
Anh ta bước tới trước gương, bộ dạng của chính mình hiện tại thật sự quá nhếch nhác.
Anh ta không muốn Tông Ngôn Hi nhìn thấy dáng vẻ khác thường thế này của mình.
Song Eun không biết bản thân sao lại như vậy nhưng như những gì Tông Ngôn Hi đã nhìn thấy, sao Nam Thành lại có thể chỉ lừa gạt Lý Hiếu Tuệ đến đây rồi không làm gì nữa chứ?
“Tôi ở…”
Tông Ngôn Hi vừa định lên tiếng, nói cô sẽ ở cửa chờ thì anh ta đã cúp máy.
Trong phòng, Song Eun ném điện thoại xuống giường, đi vào phòng tắm. Anh ta cảm giác được cái nóng trong người gần như đang nuốt chửng lấy mình, thật sự không tài nào chịu nổi, tiến vào phòng tắm bật vòi hoa sen lên, chỉ dùng nước lạnh.
Nước lạnh không ngừng rơi xuống từ vòi hoa sen, cơ thể anh ta cũng nhanh chóng trở nên ướt đẫm.
Tông Ngôn Hi lo lắng, gọi điện lại cho anh ta nhưng sau khi cuộc gọi được kết nối vẫn không có ai trả lời.
Tiếng nước chảy ào ào đã che mất tiếng nhạc chuông của điện thoại di động.
Gọi vài cuộc đều không có người trả lời, Tông Ngôn Hi lo lắng rằng Song Eun gặp chuyện không may nên chạy xuống lầu tìm đến bàn tiếp tân.
Một khi cửa khách sạn đóng lại thì cũng chỉ có thể mở ra từ bên trong.
Vậy nên cô chỉ có thể nhờ bên khách sạn giúp đỡ.
Tuy nhiên, nhân viên lễ tân lại không đồng ý mở cửa, đưa ra lý do là: “Khách sạn chúng tôi có quy định, không thể tiết lộ thông tin của khách hàng. Chúng tôi không thể giúp quý khách mở cánh cửa này.”
“Anh ấy có thể bị đe dọa đến tính mạng đấy.” Tông Ngôn Hi lạnh lùng nói: “Các cô có chịu trách nhiệm được chuyện liên quan đến mạng người thế này không?”
Trong nháy mắt, nhân viên lễ tân nghẹn lời, cô ta không gánh nổi trách nhiệm này, đối với khách sạn mà nói thì đó cũng là một trách nhiệm không nhỏ.
“Tôi đi hỏi quản lý được không?” Nhân viên lễ tân hỏi.
“Phiền cô nhanh lên một chút.” Cô sốt ruột đáp lời.
“Được.” Nhân viên lễ tân gọi điện hỏi ý kiến ​​của quản lý, sau khi được chấp thuận, cô ta dẫn Tông Ngôn Hi đi mở cửa.
Khi cánh cửa phòng vừa mở ra, cô lập tức đẩy cửa tiến vào.
Cả căn phòng yên lặng, cô cất bước: “Song Eun?”
Cũng không có ai đáp lại.
Cô nhẹ nhàng đẩy cửa phòng ngủ ra.
Theo tầm nhìn của cô, vẫn chưa trông thấy bóng dáng anh ta nên cô đi vào phòng, còn khẽ gọi tên anh: “Song Eun?”
Cửa phòng tắm đang đóng lại, hình như có người ở bên trong, cô kéo cửa phòng tắm ra, rốt cuộc cũng nhìn thấy bóng dáng của Song Eun.
Áo choàng tắm trên người anh ta đã ướt sũng, tóc không giữ lại nên rũ xuống theo dòng nước, trên mặt đất cũng ướt đẫm.
Anh ta đang ngồi trên mặt đất, dựa vào tường.
Mặc dù đã để nước lạnh xối vào người một lúc lâu, đầu óc đã thanh tỉnh nhưng vẫn chưa ảnh hưởng gì đến ngọn lửa rực cháy trong cơ thể, hoàn toàn không bị nước dập tắt.
Anh ta ngước mắt lên khỏi làn tóc ướt át, nhìn thấy là cô, đồng tử hơi co lại: “Sao cô lại đi vào đây?”
Cô đứng ở cửa: “Tôi sợ anh gặp phải chuyện gì.” Cô bước vào, tiến tới đỡ cánh tay anh ta: “Anh cứ như thế này thì sẽ ốm mất, vẫn nên tới bệnh viện thì hơn.”
Song Eun nhìn cô: “Cô đang quan tâm tôi sao?”
“Đương nhiên rồi, anh bị như thế này đều là bởi vì tôi, tôi sẽ chịu trách nhiệm cho sự an toàn của anh…”
Anh ta đột nhiên vươn tay vòng qua cô, trong đôi mắt sâu thẳm lóe lên ánh sáng nhè nhẹ, chậm rãi ghé bên tai cô rồi nói: “Tôi muốn hôn cô.”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.