Con Rể Quyền Quý

Con Rể Quyền Quý – Chương 1273



Chương 1273:

“Đợi?” Bạch Trình khó hiểu.

Trương Thác hút cốc dưa hấu ướp đá cầm trong tay: “Đợi một cơ hội gia nhập hội Thần Ẩn, lính canh ngục do hội Thần Ẩn sắp xếp ở chỗ này đã chết, chết được nửa tháng, thì sẽ sắp xếp người sang đây xem, anh nói bọn họ thấy tôi chạy trốn trong từ lồng giam không thể trốn thoát, thì họ sẽ có phản ứng gì?”

Bạch Trình không hề nghĩ ngợi đáp: “Mang anh về thẩm vấn: “Không sai” Trương Thác gật đầu.

Bạch Trình hơi lo lăng nói: “Lão đại, tôi nghe cha tôi nói, có thể hội Thần Ẩn này không phải là tị nam tín nữ gì, bọn họ thật sự muốn mang anh về thẩm vấ Trương Thác mỉm cười: “Nói là thẩm vấn, nhưng cho tới nay, bất kể là nghiêm hình tra tấn, hay là viên đạn bọc đường, không phải quyền chủ động đều bị nắm giữ ở trong tay người thẩm vấn sao? Tôi muốn nói đã nói, không muốn nói thì không nói, nói gì, bọn họ phải đó.”

Bạch Trình hơi sững sờ, anh ta chợt phản ứng kịp, hiểu rõ ý của Trương Thác.

Nếu Hội Thần Ẩn mang Trương Thác về thẩm vấn, chuyện muốn tra hỏi thì tất nhiên là làm thế nào Trương Thác thoát ra khỏi cái lồng giam không thể trốn thoát kia, đối với một cái lồng giam không thể trốn thoát, muốn nói cái gì cũng không phải Trương Thác nói, dù trong lồng giam có rồng vàng năm móng, thì có người dám đi chứng thực à? Có người dám mạo hiểm đi vào cái lồng giam cả đời không thể trốn thoát ra được?

“Lão đại, anh đây là muốn hội Thần Ẩn làm khi…” Bạch Trình nói được nửa, đột nhiên sững sờ, anh ta trợn to hai mắt: “Lão đại, anh nói lính canh ngục ở chỗ này, chẳng lẽ có thể nào cái lồng nhốt anh đang đây?”

“Đúng” Trương Thác vươn tay chỉ về phía xa, ở đó có một khu vực sa mạc bị Trương Thác đánh dấu là khu vực cấm, không cho phép ai tiến vào, chỉ cần có người đạp lên khu vực cấm, thì lập tức sẽ chìm xuống, kể cả người đạt đến cảnh giới ngự khí cũng bị chìm xuống, có lẽ cả đời này bọn họ cũng không lên nổi.

“Đó là lồng giam?” Bạch Trình nghi hoặc, hiển nhiên, anh ta vốn không nghĩ đến, dưới cát vàng nơi này còn có động tiên khác.

Trương Thác đặt cốc dưa hấu ướp đá xuống, anh vươn eo, một con cá chép trồi lên, sau đó bỗng nhiên nó nhảy, nhảy lên cao hơn hai mươi mét trong nháy mắt.

Hai tay Trương Thác nắm chặt trên không, hai quả cầu năng lượng màu vàng sẫm xuất hiện trong tay Trương Thác, anh ném quả cầu năng lượng về phía cát lún.

Hai quả cầu năng lượng va vào nhau, làm cát bụi văng tung tóe, chỉ thấy cát lún bắt đầu tập trung điên cuồng về phía trung tâm, hình thành một vòng xoáy cát từng chút một, bán kính vòng xoáy cát này là mười mét, nếu có người bị cuốn vào, trừ phi có biến hóa, có thể ngự khí, thì vốn ra không được.

Khi xoáy cát lún di chuyển, xung quanh vòng xoáy cát lún nhanh chóng hội tụ về phía trung tâm, ngay sau đó, một hố sâu đen lớn xuất hiện ở trước mắt Bạch Trình, kể cả đám người Vị Lai, Nguyệt Thần cũng đều thấy rõ.

Ngay khi mọi người còn đang kinh ngạc trong hố sâu này có gì, chợt họ nghe thấy một giọng nói từ trong hố sâu, giọng nói này giống như tiếng chuông, chỉ là nghe vào tai lại làm người ta cảm thấy sợ hãi.

“Lại là vị Thần Phạt Sử nào đại giá đến chơi, xuống đây uống chén rượu đi?”

Trên bầu trời, một đám mây đen tụ tập, một bàn tay lớn màu đen chừng hai mưới mét vươn ra từ trong mây đen, đi thẳng đến chỗ Trương Thác.

Khi thấy bàn tay khổng lồ này, trong lòng đám người Bạch Trình xuất hiện một cảm giác vô lực.

“Lão đại, cẩn thận!” Bạch Trình lo lắng hét lớn một tiếng, anh ta cầm đao lớn, vung một lưỡi thẳng về phía bàn tay to lớn màu đen, nhưng không đợi đao tiếp cận bàn tay to, đao đã biến mất trên không trung.

Bàn tay to đè trên đầu mọi người xuống từ trên không, tạo thành áp lực khiến người ngự khí đều cảm thấy khó hô hấp, trên mặt mỗi người đều lộ ra vẻ như kẻ địch tới.

Đúng lúc này, Trương Thác cười lớn một tiếng: “Anh Huyền Thiên Lân, tôi tới tìm mấy người để ôn chuyện”

Giọng nói của Trương Thác vừa vang lên, mây đen trên bầu trời đột nhiên biến mất, bàn tay to làm người ta không thể thở dốc kia cũng biến mất đầy kỳ lạ, giọng nói của Huyền Thiên Lân vang lên từ dưới sa mạc: “Ha ha, nhóc con, có phải nghiện những lão già chúng ta không, mau xuống đây, nói thành quả của anh cho chúng ta biết”


Bạn có thể dùng phím mũi tên để lùi/sang chương. Các phím WASD cũng có chức năng tương tự như các phím mũi tên.